Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô hốt hoảng dùng ống tay áo lau chùi giọt nước, nhưng nước trong cốc giữ nhiệt càng bắn càng nhiều. Tay chân Điền Yên luống cuống chỉ có thể cầm cốc uống thật nhiều nước.

Nước từ môi tràn xuống cổ chảy xuống cổ áo, cô nuốt nước ấm trong bụng nhưng vẫn không làm cô bớt lo lắng.

Sự tồn tại của nơi này chắc chắn là tin tức hàng đầu để báo cáo lên cho tổ chức.

Nếu nhà máy quân sự này bị phá hủy, mọi hành động trong tương lai của Bàng Kinh Phú cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng phá hủy nó vẫn chưa đủ, nhất định phải bắt Bàng Kinh Phú về quy án, không thể để anh chạy thoát lần nữa sau đó đông sơn tái khởi(*).

(*): ngụ ý khôi phục lại lực lượng sau khi thất bại hoặc trở lại làm quan sau khi ẩn cư

Lần phát hiện này đủ tang vật để bắt quả tang anh, dù anh có dùng biện pháp gì cũng thể không chạy thoát.

Lúc Bàng Kinh Phú lên xe, Điền Yên dựa vào bên trái cửa xe. Cô cúi đầu, một tay ôm một cánh tay khác, mái tóc dài rối tung che đi phần lớn gương mặt cô, chỉ có thể nhìn thấy chóp mũi thẳng mượt mà.

Nghĩ rằng anh đã để cho cô đợi có chút lâu, Bàng Kinh Phú vuốt ve đầu cô, ngón tay thon dài luồn qua giữa những sợi tóc mềm mại mà có lực.

“Đói không?” Anh hỏi.

“Bàng tiên sinh.”

Giọng Điền Yên tẻ ngắt(**), lúc cô quay đầu lại nhìn anh, một lọn tóc trùng hợp rơi vào mắt phải cô, tâm trạng cô đơn của cô tràn đầy u sầu và nặng nề.

(**): buồn vì vắng vẻ

Sắc mặt Bàng Kinh Phú không thay đổi chút nào, anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô. Anh rất giỏi che giấu cảm xúc của bản thân, ngụy trang thành dáng vẻ lạnh nhạt, giữ khoảng cách ngàn dặm với người khác.

“Tôi muốn về nhà. Ngày mai là ngày giỗ của mẹ tôi, tôi muốn đi viếng hoa cho bà ấy.” Lông mi Điền Yên rủ xuống che lại những giọt nước mắt lăn dài, vừa đúng lúc để anh bắt được một vệt sáng ẩm ướt.

Thấy anh không nói gì mà chỉ nheo mắt. Nước mắt cô nhuộm ướt lông mi, khiến nó nặng trĩu giống như cánh hoa rũ xuống.

Bàng Kinh Phú thu tay về.

Sức nặng trên đầu giảm đi, lòng Điền Yên cũng bị treo lên lơ lửng.

“Hoành Dật.”

“Có mặt.” Lưu Hoành Dật ở phía trước đáp.

“Đưa cô ấy về.”

“Vâng.”

Ngón tay trên đùi Điền Yên run run, cô thở phào nhẹ nhõm, lông mi ướt nhẹp nâng lên, mềm mại đáp: “Cảm ơn Bàng tiên sinh.”

Người đàn ông khoanh ngực cụp mắt xuống, ánh mắt rơi vào người cô. Chiếc áo sơ mi sẫm màu, cổ áo mở rộng đột ngột lộ ra xương quai xanh thanh tú.

Đôi mắt không gợn sóng chìm trong cảm giác lạnh lùng của anh giống như không nhiễm bụi trần, thực tế dưới lớp mặt nạ lại ẩn giấu dục vọng mãnh liệt như sóng lớn. Dục vọng ẩn núp trong xương tủy không có chỗ phát tiết càng tăng thêm cảm giác yêu nghiệt và mị lực cấm dục của anh.

“Há miệng ra.”

Anh đột nhiên nói.

Điền Yên sững sốt, nhưng cô phản ứng lại rất nhanh và mở miệng. Cái miệng đỏ bừng, trong suốt.

Giây tiếp theo, người đàn ông cúi người xuống.

Mùi hương thơm mát trên người anh chui vào mũi, trong nháy mắt lỗ mũi và miệng cô đồng thời bị lấp đầy.

Bàng Kinh Phú nâng má phải của cô lên, nguyên đầu lưỡi đưa vào miệng cô mang theo hơi thở nóng bỏng, càn quấy liếm láp đầu lưỡi cô, điên cuồng khuấy đảo.

Anh rũ mắt xuống nhìn chằm chằm cô đang khó chịu nhắm chặt hai mắt, ngón tay vuốt ve má phải từng bước từng bước dời lên đầu cô, dùng sức ấn lên đầu cô một cái.

Miệng lưỡi kề sát chặt chẽ, hàm răng cứng rắn cọ vào nhau. Cơn đau ập đến, đầu lưỡi thiếu chút nữa lấp kín cổ họng cô. Điền Yên không thể không nắm chặt cổ áo anh xin tha.

Sắc mặt Bàng Kinh Phú ửng đỏ, hơi thở gấp gáp hỗn loạn. Anh xoay đầu, không góc chết liếm môi cô, tàn sát bừa bãi.

Điền Yên bị bịt kín nên rất khó chịu, cô nuốt nước miếng không thuộc về mình, phát ra âm thanh thỏa mãn sở thích biến thái của anh.

Lúc xuống xe, mặt Điền Yên vẫn còn đỏ, vì không muốn để những người khác thấy bộ dạng này mà có suy nghĩ kỳ quái, cô chỉ có thể cúi đầu bước nhanh vào con phố nhỏ, bước chân không dám ngừng nghỉ đi vào khu dân cư.

Về đến nhà, cô dùng điện thoại dự phòng liên lạc với Chu Song Sinh, nhưng đầu dây bên kia lại không có ai bắt máy.

Điền Yên ngồi trên mép giường chờ, nhưng lại đợi được thông báo Chúc Nhược Vân chuyển tiền cho cô.

Lần trước cô ta mượn cô hai ngàn, còn thêm tiền thuê phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận