Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi chuyển khoản xong, cô ta lại gửi tới một tin nhắn: [Điền Yên, cô có thể xuống đây một tí không, tôi ở nhà chờ cô.]

Chúc Nhược Vân ở tầng dưới của Điền Yên.

Điền Yên cảm thấy có chút kỳ lạ, những ngày qua cô cũng không ở nhà, tại sao Chúc Nhược Vân lại đột nhiên kêu cô xuống một chuyến?

Điền Yên nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy mình mắc bệnh nghề nghiệp, cô nghĩ hơi nhiều rồi.

Hẳn là Chúc Nhược Vân thấy cô đi lên lầu.

Điền Yên trả lời tin nhắn, sau đó đứng dậy đi xuống lầu.

Cửa nhà không khóa, giống như đang cố ý chờ cô đến.

Điền Yên đẩy cửa ra, chờ cô bên trong không phải là Chúc Nhược Vân, mà là một người đàn ông.

Anh ta đeo mắt kính, chiếc áo khoác lông dê mềm mại được thiết kế tinh xảo làm nổi bật dáng người cao vừa phải, tao nhã lại đặc biệt.

Khóe miệng anh ta hơi cong lên, cười đến ung dung tự tin. Ánh mắt dưới tròng kính dịu dàng mà thâm thúy, giống như có thể nhìn rõ lòng người. Khí chất bên trong lẫn bên ngoài đều đủ cả, nhìn qua vừa tao nhã vừa lịch sự lại không mất đi sự già dặn.

Nếu không phải anh ta đang dùng khẩu súng lục Glock 17 nhắm vào Chúc Nhược Vân đang ôm đầu co quắp bên cạnh ghế sô pha, Điền Yên sẽ cho rằng anh ta là một học giả uyên bác.

“Điền Yên tiểu thư.”

Anh ta nhấn rõ từng chữ, mỗi một âm tiết đều được anh ta nhấn mạnh, giọng điệu lên xuống vừa phải mang đến cảm giác thân thiết và thâm tình đến mê người.

Loại khẩu Phật tâm xà như thế này, Điền Yên chỉ cảm thấy cực kỳ khủng bố.

“Không biết tôi có vinh hạnh ngồi xuống thương lượng với cô mấy câu không?”

Nụ cười của anh ta sâu hơn, mí mắt dịu dàng có mấy phần mê hoặc lòng người, vì khí chất thanh lệ đến xuất thần của anh ta mà lại tăng thêm một tầng lộng lẫy.

“Anh có thể bỏ súng xuống trước không?”

“Mời ngồi.” Anh ta trả lời một nẻo.

Càng dây dưa với loại người như vậy, anh ta sẽ chỉ càng tìm ra hàng trăm cách để từ từ tra tấn người ta đến mức sụp đổ mà thôi.

Điền Yên đi tới ghế sô pha, Chúc Nhược Vân kinh hồn bạt vía nhìn cô, có thể thấy cô ta đã ở bên bờ vực của sự sụp đổ. Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Chúc Nhược Vân nhìn thấy súng.

Điền Yên ngồi trên ghế sô pha đối diện Chúc Nhược Vân, cô thấy một chiếc khăn quàng màu xanh lam được đặt ở phía sau ghế sô pha.

Mặc áo khoác len dài màu trắng, đeo kính gọng bạc, còn quàng khăn màu xanh lam, nhìn có vẻ là một người đàn ông rất dịu dàng.

Nếu cảm giác của Điền Yên không sai, đây chính là người đàn ông kỳ quái theo dõi Lâm Nha như cô ấy đã nói.

“Phiền vị tiểu thư này tránh đi một chút.” Người đàn ông mỉm cười nói với Chúc Nhược Vân.

Cô ta vội vội vàng vàng gật đầu, chỉ vào phòng ngủ trước mặt: “Tôi… Tôi vào phòng được không, trên người tôi không có điện thoại, tôi đóng cửa sẽ không nghe thấy hai người nói chuyện.”

“Đứa bé ngon.” Anh ta tán thưởng: “Đi đi.”

Chúc Nhược Vân vội vàng bò dậy, chân mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xuống.

Họng súng của người đàn ông vẫn nhắm chính xác vào bóng lưng của cô ta. Điền Yên trợn tròn mắt nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay anh ta cho đến khi Chúc Nhược Vân đóng cửa lại.

Anh ta thả khẩu súng xuống bên hông, cười hỏi: “Cô sợ tôi giết cô ta sao?”

Điền Yên dùng biểu cảm trả lời anh ta: Chẳng lẽ không đúng sao?

“Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ muốn tạo phiền phức cho bản thân cả, huống chi khẩu súng này không có ống hãm thanh. Nếu rước lấy phiền phức thì lúc giải quyết cũng rất phiền.”

Anh ta đi đến ngồi xuống đối diện Điền Yên, để súng lên bàn bắt đầu tự giới thiệu bản thân.

“Tôi là Phạm Tự Khanh, là chủ ngôi nhà ở Dương Thành lần trước cô và Bàng tiên sinh đến.”

“Mặc dù trước đó chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng tôi biết khá rõ về cô.”

Cơ thể Phạm Tự Khanh nghiêng về phía trước, khuỷu tay chống lên bắp đùi, mười ngón tay đan vào nhau, anh ta nâng cằm híp mắt cười nhìn cô.

Điền Yên âm thầm hít một hơi thật sâu.

“Anh tìm tôi là bởi vì Bàng Kinh Phú sao?”

“Tất nhiên, nếu không tại sao tôi lại phải tìm phiền phức cho mình.”

Vẻ mặt Phạm Tự Khanh không chút gợn sóng, che giấu cảm xúc cuộn trào mãnh liệt: “Tôi giao dịch với anh ta nhưng anh ta lại không cẩn thận để lộ tôi, ICPO đang bí mật khám xét quân đội do tôi thành lập, thậm chí cả thân phận mà tôi đã giấu kín hơn năm năm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận