Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi bỏ ra nhiều như vậy, nhưng không đổi được một lần giao dịch thật lòng với anh ta. Không những không chịu hợp tác với tôi, còn bán hàng cho một tay buôn vũ khí người Anh. Cô biết tôi phải hao phí bao nhiêu thời gian mới đổi lấy sự vững chắc như ngày hôm nay không!”

Anh ta cao giọng, bộ dáng dịu dàng trên khuôn mặt vẫn không thay đổi, đôi mắt dịu dàng dưới cặp kính cong lên, nếp nhăn ở cuối mắt dày đặc chen chúc lại một chỗ.

Điền Yên đặt lòng bàn tay đẫm mồ hôi lên đầu gối: “Anh muốn làm gì, nếu như anh dùng tôi để uy hiếp Bàng Kinh Phú…”

Anh ta thả hai tay xuống, bắt chéo chân, tư thế lười biếng ngã người về phía sau. Nhìn như đang thả lỏng nhưng giờ phút này lại đang bộc lộ ra sự cường thế và sự khống chế mạnh mẽ.

“Có lẽ cô không biết, tôi hao phí không ít thời gian nắm bắt cô trong tay trước. Thân phận của cô quá mức sạch sẽ, bên cạnh không có quan hệ thân mật đặc biệt nào, khiến tôi không biết nên xuống tay từ đâu.”

Đầu ngón tay Điền Yên cuộn tròn, nắm chặt đầu gối, không biết anh ta rốt cục muốn làm gì.

Lông dê màu trắng tôn lên sự dịu dàng khiêm tốn của anh ta, Phạm Tự Khanh tự mình nói: “Tôi vốn định xuống tay từ chỗ Lâm Nha kia, nhưng bên cạnh cô ta có một người cậu là tay quyền anh. Cái loại người đó, nếu một khi động vào cháu gái của mình chỉ sợ dù có chết cũng đuổi giết tôi tới cùng. Tôi sợ nhất chính là loại người liều mạng như vậy.”

“Nhưng Chúc Nhược Vân không giống. Cô ta có cha mẹ, nhưng lại trọng nam khinh nữ, nếu không có cô tốt bụng giúp đỡ, ai lại đến giúp cô ta chứ? Cô cũng không hy vọng thấy cô ta đến cuối cùng lẻ loi hiu quạnh vì cô mà chết đi, phải không Điền Yên tiểu thư.”

Điền Yên không nói nhưng từ biểu cảm của cô, Phạm Tự Khanh cũng có thể đoán ra đại khái.

Lòng dạ của người đàn ông này vô cùng thâm sâu đáng sợ, anh ta không tiếc công sức điều tra mối quan hệ của tất cả mọi người, tạo ra một vòng tròn lớn như vậy chỉ để uy hiếp cô.

“Đúng rồi, cô còn có một cậu bạn thân khác giới, tên là Đàm Tôn Tuần.”

Trong lòng Điền Yên hốt hoảng, ngón tay dùng sức đến tái nhợt.

“Nhưng quả thật tôi không tìm ra cậu ta có điểm nào để gây khó dễ. Không biết tôi nói nhiều như vậy rồi, cô có sẵn lòng thành thật phối hợp với tôi không.”

“Hình như tôi không có quyền nói không.”

“Đương nhiên là có.” Phạm Tự Khanh ung dung dựa vào ghế sô pha, cong ngón trỏ, xương ngón tay thờ ơ đẩy gọng kính trên sống mũi lên hốc mắt, giống như một giáo sư nghiêm khắc không hợp tình người.

“Nhưng cô phải tự mình gánh vác mọi hậu quả.”

Điền Yên hoàn toàn thả lỏng.

Cô làm ra dáng vẻ nên có của một người bị uy hiếp, trở thành một chú dê con mặc cho người tùy ý làm thịt.

“Anh muốn tôi làm gì?”

“Cô không cần làm gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn đi theo tôi là được.”

Không đợi Điền Yên phản ứng lại, Phạm Tự Khanh đứng lên cầm khăn quàng đeo lên cổ, áo choàng dài rủ xuống bắp chân anh ta. Anh ta bước như gió đi tới trước cửa, mở cửa ra.

Bốn vệ sĩ được huấn luyện bài bản đứng bên ngoài, thái độ cung kính gọi anh ta là tiên sinh.

Dường như Điền Yên đã biết hậu quả trong miệng anh ta là gì.

Nếu như cô không đồng ý, kết quả sẽ do bốn người này định đoạt.

Mỗi một nước cờ của Phạm Tự Khanh đều sẽ kèm theo một nước đi dự phòng, dù anh ta có thực hiện nước đi nào thì đó cũng sẽ là ngõ cụt đối với người đánh cờ.

“Đi đưa người phụ nữ ở trong phòng ra đây.”

“Vâng, tiên sinh.”

Mấy người đàn ông nhanh chóng vọt vào nhà, Điền Yên đứng lên, Phạm Tự Khanh vừa nói vừa quấn khăn quàng cổ ra sau lưng.

“Không cần khẩn trương, nếu là bạn của Điền Yên tiểu thư tất nhiên tôi sẽ đối xử tốt với cô ta. Chỉ cần cô ngoan ngoãn trước mặt tôi, tôi sẽ dịu dàng với cô ta.”

Chúc Nhược Vân bị hai người đàn ông kéo cánh tay ra ngoài.

Cô ta sợ đến mềm chân, mũi chân trượt trên mặt đất. Lúc đi ngang qua Điền Yên, cô ta rốt cục không kiềm chế được mà gào khóc.

“Điền Yên… Điền Yên—”

Phạm Tự Khanh mỉm cười đưa mắt nhìn cô ta bị kéo đi, anh ta xoay đầu lại nhìn cô đang khó chịu nhưng không thể nổi nóng.

Phạm Tự Khanh giương một cánh tay ra, khăn quàng màu xanh lam tương phản với nụ cười trong mắt anh ta, vô cùng đẹp mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận