Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mời đi bên này.”

Bàng Kinh Phú bắt đầu không liên lạc được với Điền Yên kể từ đêm cô về nhà.

Phó Hách Thanh đã đến nhà để tìm cô nhưng không có ai.

Ngay cả viện dưỡng lão và chỗ cô thường làm thêm cũng không có, mà ngay cả đồng nghiệp có quan hệ tốt với cô là Chúc Nhược Vân cũng không tìm thấy.

“Tìm chỗ người đàn ông liếm cẩu chưa?”

Phó Hách Thanh mới phản ứng người anh đang nói là Đàm Tôn Tuần.

“Hoành Dật đã đi tìm.”

Mặt Bàng Kinh Phú lộ vẻ bất mãn.

Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha, cầm áo khoác lên, chân dài bước nhanh ra cửa.

“Lái xe đến nhà Điền Yên.”

“Vâng.”

Trên đường, Lưu Hoành Dật gọi điện thoại tới, báo cáo rằng bên cạnh Đàm Tôn Tuần cũng không có tung tích của Điền Yên.

Nham Oanh đang ở trong xe của Lưu Hoành Dật, cùng đi tìm Đàm Tôn Tuần với anh ta. Khi nhìn thấy thằng nhóc tóc vàng kia, cậu ta mới nhớ ra mình có chút ấn tượng.

Thấy Lưu Hoành Dật cúp điện thoại, cậu ta chỉ vào Đàm Tôn Tuần đang đi tới cửa trường đại học nói: “Lần trước tôi đến cửa hàng tiện lợi xin nghỉ cho Điền Yên tiểu thư, tôi đã thấy cậu ta bên ngoài, cậu ta là bạn của Điền tiểu thư sao?”

Lưu Hoành Dật nhìn dáng vẻ buồn bực của cậu ta: “Sao thế? Hai người một đỏ một vàng nên cậu cảm thấy hứng thú với cậu ta à?”

“Sao tôi có thể cảm thấy hứng thú với một kẻ không theo trào lưu chứ! Chỉ là cảm thấy có chút trùng hợp thôi. Lúc tôi đến thì cậu ta vừa mới mua đồ xong, đang đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Cậu ta là bạn của Điền Yên tiểu thư, khi đó chắc là đang tìm cô ấy.”

Nham Oanh sờ cằm: “Nhưng có chút kỳ lạ, tôi đã nhìn thấy màu tóc này không chỉ một lần, luôn cảm thấy ấn tượng ở chỗ nào đó.”

“Tự mình từ từ suy nghĩ.”

Lưu Hoành Dật khởi động xe, đổi hướng lái về phía đường cái: “Việc khẩn cấp trước mắt là tìm ra Điền tiểu thư. Ông chủ có chút tức giận rồi, nếu không tìm được nữa, người gặp họa chính là chúng ta.”

Đàm Tôn Tuần đeo túi xách, đang đi thì dừng lại.

Trước cổng trường người người ra vào, cậu ta đứng trong đám đông đang di chuyển, quay đầu nhìn chiếc SUV Mercedes-Benz quen thuộc, nhận ra có cái gì đó không đúng.

Đàm Tôn Tuần đi tới phía sau một cây hoa quế trong khuôn viên trường, gọi điện thoại cho Chu Song Sinh.

“Lão Chu, hình như tôi bị người của cẩu tặc theo dõi, đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Lại không liên lạc được với Điền Yên?” Đàm Tôn Tuần cau mày.

Nham Oanh trượt mở điện thoại, không lâu sau phát ra một tiếng thét chói tai như bừng tỉnh hiểu ra, giơ điện thoại cho Lưu Hoành Dật đang lái xe xem.

“Chính là cái này! Tôi nói tôi đã nhìn thấy cậu ta ở đâu đó mà, hoá ra là tấm hình này.”

Lưu Hoành Dật liếc nhìn gương chiếu hậu bên phải rồi tấp vào lề.

Trên màn hình là một cậu thiếu niên tóc vàng đội mũ lưỡi trai, đang phát tờ rơi bên lề đường.

“Có vấn đề gì?”

Nham Oanh lại bấm vào màn hình một cái, thu nhỏ hình lại lộ ra nội dung đối thoại phía dưới:

3: [Chú ý thằng nhóc này một chút. Cậu ta đang hỏi thăm nơi nào có nguồn hàng, hình như có gì đó không đúng!]

21: [Tôi cũng đã gặp qua, để ngừa vạn nhất, cũng cảnh cáo các anh em gần đó một chút, đừng để bị lừa.]

Vẻ mặt Lưu Hoành Dật nghiêm túc, cầm lấy điện thoại vuốt xuống.

Nham Oanh nói: “Đoạn trò chuyện này có ghi chép lại thời gian, có người thấy cậu ta làm việc bán thời gian trong một phòng tập thể thao. Thằng nhóc này dám hỏi ra loại vấn đề này, khẳng định mục đích không đơn thuần!”

Lần trước Lưu Hoành Dật bắt Đàm Tôn Tuần tới hỏi chuyện, quả thật cậu ta đang làm nhân viên chăm sóc khách hàng trong phòng tập thể thao, mà đồng nghiệp của cậu ta khi đó trùng hợp nằm trong danh sách nằm vùng, cậu ta cũng là người có hiềm nghi lớn nhất.

“Sao lúc đó cậu không đưa tôi xem bản ghi chép cuộc trò chuyện này!”

Nham Oanh oan ức: “Sao tôi biết cậu ta có vấn đề chứ, hơn nữa… Người Tứ Phương Trai vốn rất cảnh giác, nhìn thấy một số người có vẻ không ổn cũng sẽ chụp hình lại nhắc nhở những người trong nhóm. Tôi còn tưởng đây chỉ là một người bình thường thôi.”

Thấy vẻ mặt của Lưu Hoành Dật trở nên không đúng, Nham Oanh ngồi thẳng người, yếu ớt hỏi: “Vậy cậu ta là bạn của Điền Yên tiểu thư, nếu như thân phận của cậu ta có gì không ổn, Điền Yên tiểu thư cũng…”

“Im miệng!”

Lưu Hoành Dật nghiêm túc cảnh cáo cậu ta: “Không ai được phép nói ra chuyện này, chờ tôi điều tra rõ rồi nói sau. Bây giờ ông chủ có tình cảm khác thường với Điền Yên, nếu như tùy tiện báo cáo, cậu biết kết cục của cậu sẽ là gì không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận