Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nham Oanh lắc đầu liên tục. Một lúc sau, lại hốt hoảng gật đầu.

Khóa cửa nhà Điền Yên bị Phó Hách Thanh cạy ra.

Bàng Kinh Phú đi vào. Ánh nắng giữa trưa bị toà nhà cao ốc bên ngoài che khuất, trong phòng tối tăm lạnh lẽo, ánh sáng thưa thớt từ cửa sổ xuyên vào phòng tạo thành những đốm sáng nhỏ chiếu xuống mặt đất. Độ ẩm dày đặc tạo cảm giác trầm lặng nặng trĩu.

Phó Hách Thanh mở đèn, trong phòng phát ra ánh sáng mờ ảo.

Nhạc chuông điện thoại vang lên trong phòng. Bàng Kinh Phú men theo âm thanh đến phòng ngủ, tìm thấy hai chiếc điện thoại cạnh giường.

Một chiếc là chiếc điện thoại màu trắng mới toanh, là chiếc mà Bàng Kinh Phú đưa cho Điền Yên. Chiếc còn lại là một chiếc điện thoại có phím bấm cũ kỹ, giống một chiếc điện thoại dự phòng hơn.

Mà âm thanh phát ra chính là từ chiếc điện thoại dự phòng này.

Bàng Kinh Phú nhấn nút trả lời, để lên tai nhưng không phát ra tiếng.

“Điền Yên, bây giờ cô ở đâu?”

Đối diện là giọng nói của người đàn ông trung niên.

Bàng Kinh Phú cụp mắt xuống, ngón tay rũ xuống, ngón trỏ và ngón cái vuốt nhè nhẹ.

“Điền Yên?”

Phó Hách Thanh nín thở.

Cảm giác ẩm ướt khắp nơi trong phòng, trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc. Xung quanh yên tĩnh đến mức không có âm thanh. Một cơn gió lạnh ảm đạm thổi qua khe cửa sổ.

Chu Song Sinh nhạy bén nhận ra manh mối. Người trả lời điện thoại có lẽ là Bàng Kinh Phú.

Anh ta tỉnh táo mở miệng: “Điền Yên, nếu ngày mai cô không đến làm thì cô nghỉ việc đi, còn tiền lương cô cũng đừng mong được nhận.”

Điện thoại bị cúp.

Mồ hôi lạnh của Chu Song Sinh chảy ướt thái dương, anh ta ngã xuống ghế, căng thẳng hít sâu.

Chu Song Sinh còn chưa kịp thả lỏng, lại nhấc điện thoại cố định bên cạnh, nhanh chóng bấm số của bộ phận kỹ thuật.

“Lão Lý, hủy số điện thoại của tôi ngay lập tức!”

Bàng Kinh Phú đưa điện thoại cho người phía sau.

“Điều tra xem chiếc điện thoại này đã liên lạc với những ai. Điều tra rõ dãy số vừa rồi, đừng bỏ sót bất kỳ số nào trong thông tin liên lạc.”

“Vâng.”

Bàng Kinh Phú cầm điện thoại của Điền Yên lên kiểm tra tất cả nội dung cuộc trò chuyện của cô.

Đoạn nội dung cuối cùng là một người tên Chúc Nhược Vân gửi tin nhắn tới: [Điền Yên, cô có thể xuống đây một tí không, tôi ở nhà chờ cô.]

Bàng Kinh Phú càng nghĩ càng cảm thấy khả nghi. Không chỉ là cuộc điện thoại vừa rồi, mà tất cả những phát hiện trước mắt cũng đủ để anh cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.

Điền Yên nhất định đang giấu giếm anh điều gì đó!

Bàng Kinh Phú không tự chủ cầm chặt điện thoại. Nội tâm hỗn loạn vùng vẫy khiến đầu ngón tay anh run rẩy, cảm xúc bị tận lực áp chế xuống, lòng ngực không ngừng quay tơ bóc kén.

Bây giờ anh chỉ muốn gặp Điền Yên. Chỉ cần Điền Yên cho anh một lời giải thích hợp lý, anh sẽ tin tưởng cô vô điều kiện.

Điền Yên được sắp xếp ở một khách sạn năm sao cao cấp. Làm một con tin, đãi ngộ của cô còn tốt hơn so với khi bên cạnh Bàng Kinh Phú, ít nhất không để cho cô kêu khổ vì chuyện tình dục.

Lúc Phạm Tự Khanh đến, Điền Yên đang mặc áo choàng tắm, ngồi trên ghế quý phi cạnh cửa sổ chậm rãi thưởng thức cà phê.

Ghế ngồi nhung đỏ có màu sắc rất sặc sỡ. Cô thản nhiên vén mái tóc rối bù lên, vài sợi tóc ướt rũ ra sau gáy.

Thân cốc màu trắng tinh, chỉ có tay cầm được dát vàng. Cốc sứ tỏa hương cà phê thơm ngát, hòa quyện hoàn hảo với hương hoa hồng tràn ngập căn phòng.

Vẻ ngoài của cô vốn hồn nhiên ngây thơ, mỗi một động tác để lộ một loại đẹp mắt và bình yên, giống như phu nhân trẻ tuổi hưởng thụ khoảng thời gian lười biếng.

“Xem ra cô rất hưởng thụ cuộc sống trước mắt.”

Đáy cốc rơi xuống đĩa kèm theo một âm thanh giòn tan.

“Ở khách sạn một ngày hai chục ngàn tệ là sự tồn tại không thể chạm tới trong cuộc đời của tôi.”

Phạm Tự Khanh cười khẽ, cởi khăn quàng cổ ra tiện tay đưa cho vệ sĩ sau lưng.

Hôm nay anh ta đổi một chiếc khăn cashmere màu trắng, mặc áo khoác dài màu xanh lam cùng màu với bộ quần áo trước đó. Dù ở góc độ nào cũng không thể bắt bẻ anh ta rất dịu dàng.

“Vậy xem ra, Phú tiên sinh dường như còn không rõ thứ cô thật sự muốn là gì. Anh ta so với tôi, cô cảm thấy ai tốt hơn một bậc?”

Điền Yên ngờ vực nghiêng đầu.

Phong thái phu nhân trí thức và quyến rũ vừa rồi đã biến thành phong thái học sinh hiếm có, lộ ra một vẻ ngây thơ, giống như một cô gái vừa mới bước vào tuổi thanh xuân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận