Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phạm Tự Khanh nâng mắt lên, lướt qua nụ cười rạng rỡ sắc xuân của cô. Đôi mắt không gợn sóng của anh ta luôn nhìn mọi thứ xung quanh một cách dịu dàng, như bao dung mọi vạn vật trên thế gian.

“Hình như cô phải rõ hơn tôi chứ, tại sao lại hỏi tôi chuyện này? Muốn để Phú tiên sinh mê đắm cô, chắc chắn là ý muốn của cô nhỉ.”

Điền Yên mỉm cười không nói gì, dùng đầu ngón tay vuốt ve lòng bàn tay, trong lòng bàn tay cô thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

Điền Yên nói chuyện với anh ta phải giữ mười phần cảnh giác mới có thể đảm bảo bản thân không bị lạc vào. Ở một mức độ nào đó, anh ta còn khó giải quyết hơn cả Bàng Kinh Phú.

Điện thoại truyền tới âm thanh thông báo.

Phạm Tự Khanh cầm lên nhìn một cái, trên mặt lặp tức lộ ra nụ cười trào phúng. Đây là lần đầu tiên trên mặt anh ta lộ ra nụ cười suy sụp như vậy.

Sau đó anh ta xoay điện thoại lại, để lên bàn cho Điền Yên nhìn.

Giọng lại khôi phục lại sự tự tin, ung dung vừa rồi.

“Xem ra so với tính cách và độ lịch sự thì tôi hơn Phú tiên sinh một bậc đấy.”

Email đó có một phản hồi mới, bốn chữ ngắn gọn lại hùng hồn:

[Cút mẹ mày đi.]

Ngày thứ ba Điền Yên bị bắt cóc, mỗi ngày cô đều bị yêu cầu quay video hai lần.

Trò chơi sắm vai nhân vật này càng ngày càng thuần thục, mà bên Bàng Kinh Phú vẫn chậm chạp không có động tĩnh. Trừ ngày đầu tiên gửi tới bốn chữ ngắn gọn, sau đó không còn gì nữa.

Đã có lúc Phạm Tự Khanh tưởng mình đã nắm sai nhược điểm của Bàng Kinh Phú.

Ít nhất ở trong lòng Bàng Kinh Phú, Điền Yên có thể so với vật trân quý. Chỉ cần gây khó dễ với cô là có thể ung dung gây khó dễ Bàng Kinh Phú.

Kế hoạch chậm chạp không có tiến triển cũng khiến Phạm Tự Khanh sốt ruột. Mặc dù tính tình anh ta luôn không gấp gáp không nóng nảy, nhưng cũng không thể ngày ngày tiếp tục tiến hành trò chơi không đau không nhột này.

Vì vậy lần này anh ta chuẩn bị làm thứ gì đó hung hãn hơn.

Điền Yên mặc chiếc váy hai dây màu trắng mà Phạm Tự Khanh đã chuẩn bị cho cô. Lúc đi ra khỏi phòng ngủ, Phạm Tự Khanh ngồi trên ghế sô pha, ngắm nghía khẩu súng lục, mà trong tay hai tên vệ sĩ bên cạnh anh ta lại là hòm thuốc và một số dụng cụ khử độc.

Trong lòng Điền Yên mơ hồ có cảm giác bất an, cô xách tà váy đi về phía anh ta.

Mái tóc dài tản mạn ở sau lưng để lộ chiếc cổ thiên nga trắng nõn và bờ vai gầy yếu, vẻ đẹp thuần khiết của cô được thể hiện chỉ qua một chiếc váy mộc mạc.

“Hôm nay anh muốn tôi đóng vai gì?”

“Hôm nay không chơi đóng vai.”

Phạm Tự Khanh vuốt ve khẩu súng, anh ta ngước mắt lên, ánh mắt không rõ nghĩa cười tươi: “Chơi thật.”

“Có ý gì, tôi không rõ lắm.”

“Không cần lo lắng, nếu tôi giết cô, vậy đối với tôi mà nói là tổn thất rất lớn. Nếu như Phú tiên sinh thật sự yêu cô, anh ta đương nhiên sẽ liều mạng với tôi. Không phải tôi đã nói rồi sao, tôi sợ nhất là loại người như vậy.”

Phạm Tự Khanh di chuyển họng súng, trong một khoảnh khắc khiến cho người ta không biết chính xác anh ta muốn ngắm vào chỗ nào.

“Chẳng qua thời điểm chân thật thì cần chút ánh mắt để kích thích anh ta. Chiếc váy trắng trên người cô mà bị máu bắn vào nhất định sẽ rất đẹp, nói không chừng đẹp đến mức làm anh ta không nói nên lời.”

Phạm Tự Khanh đứng lên, đưa tay qua chiếc ghế sô pha trước mặt, thái độ cung kính thân thiện: “Mời Điền Yên tiểu thư ngồi.”

Cô nắm chặt tà váy, chậm chạp không di chuyển, con ngươi sáng ngời trong suốt lóe lên ánh sáng sắc bén.

Con thỏ hung hãn sẽ nhảy lên cắn người, sự cảnh giác mạnh mẽ lại khiến cô trông có vẻ mềm yếu.

“Sợ sao? Cô không cần sợ, ở chỗ của tôi có quân y chuyên nghiệp nhất có thể chữa trị bất cứ lúc nào. Không cần lo lắng, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng của cô đâu.”

“Phạm tiên sinh, hình như anh không biết tính cách của Bàng Kinh Phú.”

Phạm Tự Khanh nghiêm túc, thái độ rửa tai lắng nghe.

“Mức độ tuyệt tình của anh ta chắc anh đã từng nghe thấy. Một khi sự tồn tại của tôi làm ảnh hưởng đến cảm xúc và phán đoán của anh ta, anh ta sẽ không chút do dự bỏ qua tôi. Trong quan niệm của anh ta, tôi và anh đều như vậy, đều là đối tượng sử dụng xong thì vứt bỏ. Anh làm nhiều như vậy, ở trong mắt anh ta, anh chỉ là thằng hề đang nhảy nhót mà thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận