Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình như Phạm Tự Khanh không bị lời nói của cô ảnh hưởng, vẫn là bộ dáng lạnh nhạt kia.

“Những lời này cũng không thể thay đổi quyết định của tôi đâu. Điền Yên tiểu thư ngồi xuống đi.”

Lòng bàn tay Điền Yên rịn ra một tầng mồ hôi, mép váy trong kẽ tay cô bị bóp nhăn nhúm, ẩn sâu trong đó là sự sợ hãi và lo âu dễ dàng bị anh ta nắm bắt. Vẻ mặt anh ta dường như đang nói cho cô biết, sự kiên nhẫn của anh ta chỉ còn lại mấy phần.

Dưới lầu vang lên tiếng còi xe cảnh sát, âm thanh xuyên thấu vô cùng chói tai xuyên qua khe hở trên cửa sổ không đóng ở trong góc.

Khóe miệng Phạm Tự Khanh nhếch lên một chút, anh ta chậm rãi đứng dậy đi đến cửa sổ kiểm tra.

Có thể thấy anh ta tương đối sợ cảnh sát. Dẫu sao nơi này cũng không phải địa bàn của anh ta, không thể muốn làm gì thì làm như ở Dương Thành.

“Anh ta có một tật xấu rất lớn, một cái trừng mắt cũng phải đáp trả, nhỏ nhen đến mức có thể kẹp chết một con kiến. Mặc dù tôi không phải người quan trọng bên cạnh anh ta, nhưng cũng là đồ của anh ta. Anh có thể không tin, anh ta đào ba thước cũng phải đào mộ tổ tiên của nhà anh lên.”

“Cô đã làm cái gì!”

Phạm Tự Khanh quay đầu chất vấn cô. Anh ta thả rèm cửa xuống, ra hiệu với vệ sĩ đứng gần đó, giống như đang xác nhận cảnh sát có tới chỗ anh ta hay không.

“Tôi không làm gì cả, tôi chỉ đang phối hợp với anh mà thôi.”

Điền Yên nhìn về phía sô pha: “Nhưng hình như anh đã quên đây là khách sạn năm sao, còn là phòng tổng thống. Tất cả tiện nghi và cách bài trí ở đây đều là độc nhất vô nhị. Bàng Kinh Phú sẽ tiếp thu mọi nội dung được ghi lại trên video. Chính anh đã bại lộ vị trí của mình cho anh ta.”

Phạm Tự Khanh châm biếm cười nhạt: “Chỉ là một cái ghế sô pha…”

Anh ta còn chưa dứt lời, đã nhìn thấy chiếc ghế sô pha được làm bằng da Ý cao cấp. Màu xanh đậm khiêm tốn, hiện lên đường cong màu vàng khiến nó trở nên đặc biệt, phía trên đệm nhung là thiên nga màu đỏ, để lộ một góc nhãn hiệu của khách sạn.

Khi cô ngồi lên uốn éo, giãy giụa, nhãn hiệu kia vừa đúng lúc lộ ra ngoài.

Bả vai Phạm Tự Khanh run lên, như không nhịn được cười lên.

Điền Yên tiến lên một bước đi tới trước mặt anh ta. Chim hoàng yến thuần khiết mềm yếu không có tính công kích phóng thích mị lực của mình.

“Tôi sẽ ngoan ngoãn để anh đi, trong tay anh còn có bạn của tôi, nhưng điều kiện tiên quyết là chỉ cần anh không làm bạn tôi bị thương, tôi sẽ tùy ý để anh sai khiến.”

“Không cần đâu, Điền Yên tiểu thư.”

Phạm Tự Khanh lấy súng, ném cho một tên vệ sĩ.

Anh ta lấy từ trong túi ra một vật tròn to bằng ngón tay, cắm vào ngón trỏ, sau đó đưa tay về phía Điền Yên. Ngón tay anh ta luồn qua mái tóc mềm mại của cô, rồi nhét một tấm thẻ vào giữa tóc cô.

Cử chỉ thân mật khiến Điền Yên có chút khó chịu.

“Đây là phương thức liên lạc của tôi, tôi muốn cô gọi cho tôi ba ngày một lần. Nếu Bàng Kinh Phú có giao dịch với những người khác, cô phải báo cáo ngay cho tôi.”

“Ba ngày.” Anh rút ngón tay ra khỏi tóc cô: “Nếu như cô không gọi, tôi sẽ chém một ngón tay của bạn cô.”

Nụ cười của anh ta dưới mắt kính vô cùng nguy hiểm ác liệt, rõ ràng người này cũng không phải dạng tốt lành gì.

“Nếu cô nghe lời, bạn của cô tự nhiên sẽ được hưởng thụ đãi ngộ thoải mái ở nơi của tôi.”

“Tôi cung cấp đồ ăn thức uống ngon lành tận ba ngày, cô cũng nên cho tôi chút thù lao.”

Phạm Tự Khanh nói xong, nhặt chiếc khăn quàng nhung trên ghế sô pha rồi nhanh chóng rời đi. Vệ sĩ ngoài cửa rời đi theo bước chân anh ta, thậm chí còn tri kỷ đóng cửa lại cho Điền Yên.

Tiếng bước chân đi xa, Điền Yên chọc ngón tay vào kẽ hở, cô chạm vào tấm thẻ điện từ hình tròn, sau lưng có keo dán khiến tóc cô bị kéo đau.

Trên người Điền Yên không có nơi nào để giấu tấm thẻ, chỉ có thể tạm thời để nó trên tóc.

Cô kéo màn cửa sổ ra thì thấy một chiếc trực thăng bay từ tầng cao nhất của khách sạn. Cánh quạt phát ra tiếng động lớn khiến tai cô ù đi, người ở cách xa trăm dặm đều bị âm thanh này thu hút.

Không lâu sau, cửa phòng khách sạn bị mở ra một cách thô bạo, một nhóm cảnh sát ập vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận