Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ nhận được tin tức nơi này có buôn người, nên mang Điền Yên về cục cảnh sát điều tra.

Cô không cần nghĩ cũng biết đây là tác phẩm của Bàng Kinh Phú.

Anh sẽ không sử dụng vũ khí có tính sát thương quy mô lớn trong thành phố, vì vậy dứt khoát để đám cảnh sát giúp đỡ anh làm việc, trong khi anh thì ngồi ngư ông đắc lợi(*).

(*): hai người tranh giành nhau thì chỉ có lợi cho người thứ ba

Điền Yên vừa bị cảnh sát tóm lấy cánh tay, trực thăng bên ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Dưới ánh lửa, thân máy bay giống như kính thủy tinh vỡ, đống đổ nát trong nháy mắt chuyển sang màu đỏ ở nhiệt độ cao, phân tán ra mọi hướng ở tốc độ cao.

Điền Yên nhanh chóng bị đẩy ngã xuống đất.

Khói đen nồng nặc lượn quanh, xen lẫn tia lửa rơi xuống mặt đất xung quanh, gây ra nhiều ngọn lửa hơn.

Cánh quạt của trực thăng bị gãy dưới tác động của vụ nổ, văng ra mọi hướng như một chiếc phi tiêu khổng lồ, cắt xuyên không khí và phát ra tiếng nổ chói tai.

Trong không khí tràn ngập mùi thuốc lá gay mũi, sóng xung kích(**) mãnh liệt, bụi bặm xung quanh lập tức dấy lên. Một cơn lốc bụi khổng lồ đan xen với quả cầu lửa và khói đen, tạo thành một khung cảnh giống như ngày tận thế.

(**): là một mặt gián đoạn lan truyền trong các môi trường vật chất mà khi đi qua mặt truyền sóng các thông số khí động, nhiệt động như mật độ, áp suất, nhiệt độ, vận tốc, entropy, … bị gián đoạn với các bước nhảy hữu hạn

Điền Yên trợn mắt hốc mồm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên bầu trời, một chiếc trực thăng màu trắng khác bay về phía xa, cách xa chiến trường đầy đống đổ nát. Chiếc trực thăng dường như đã kính cẩn chờ đợi từ lâu, chỉ vì chờ đợi giờ khắc này.

“Chết rồi sao?”

Bàng Kinh Phú híp mắt, hơi thở lạnh lùng, môi mỏng phun ra từng chữ giống như giá rét.

Phó Hách Thanh đưa một chiếc ipad có video giám sát trên đó.

“Không có. Lão đại, trực thăng của hắn chỉ là mánh khoé cố ý thả ra cho chúng ta xem. Trên đó chỉ có một phi công, dường như Phạm Tự Khanh đã chạy trốn xuống hầm để xe.”

Anh ta dám quang minh chính đại dùng trực thăng trốn thoát, chứng minh anh ta đã đoán được loại tình huống này.

Lưu Hoành Dật đỗ xe trước đồn cảnh sát.

“Cô ấy ra ngoài rồi, ông chủ.”

Bàng Kinh Phú nhìn ra ngoài cửa sổ. Điền Yên chỉ mặc một chiếc váy màu trắng, nhiệt độ của trời đông giá rét khiến cô lạnh đến run lẩy bẩy. Cô khoanh tay lại, được người phía trước dẫn đường.

Khi nhìn thấy chiếc Range Rover màu đen, cô liền chạy tới.

Cửa xe mở ra giống như là đang chờ cô đến. Điền Yên chui vào trong xe, trước một bước lao vào lồng ngực của Bàng Kinh Phú.

“Bàng tiên sinh!”

Cô vững vàng ôm lấy vòng eo thon chắc của anh, ngồi trên ghế dúi đầu vào lồng ngực rộng rãi.

Nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của cô cho dù có cách một lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được.

Bàng Kinh Phú che bả vai trần trụi non nớt đỏ ửng của cô, truyền hơi ấm từ lòng bàn tay của anh vào làn da cô.

Vách ngăn được hạ xuống, người bên ngoài đóng cửa xe lại. Xe khởi động lái về phía nhà của Bàng Kinh Phú.

Điền Yên núp trong ngực anh khóc thút thít, tủi thân nói mấy ngày qua cô đã trải qua những gì. Cô còn cố ý bịa đặt một số chuyện không đúng sự thật, nói Phạm Tự Khanh ép buộc trói cô lại, còn dùng bạn uy hiếp cô nghe lời.

Người đàn ông ôm cô từ đầu đến cuối không nói một lời, lòng bàn tay từ đầu vai của cô tuột xuống đến cánh tay, rồi đến gáy và phần lớn tấm lưng trần của cô. Nhiệt độ cơ thể anh nóng bỏng, mỗi một tấc da thịt đều được anh sưởi ấm.

Thấy anh không có phản ứng, Điền Yên khóc lớn tiếng hơn: “Hôm nay anh ta còn muốn dùng súng, nếu như không phải cảnh sát tới kịp thời, có thể tôi sẽ bị anh ta đánh chết rồi. Bàng tiên sinh, tôi nhớ anh lắm.”

“Ngẩng đầu lên.”

Giọng người đàn ông hùng hậu, rung rung phát ra từ lồng ngực.

Điền Yên kề sát vào lồng ngực của anh, bên tai giống như là tiếng sấm, cô càng cảm thấy bất an hơn. Trong mắt tràn đầy nước mắt, khi ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt chảy dài xuống gò má.

Nước mắt bao la làm mờ đi tầm nhìn của cô, trước khi cô có thể nhìn thấy sắc mặt của anh, anh đã chủ động chiếm giữ đôi môi cô.

Anh cố tình cắn xoa, cọ xát với cánh môi cô, hơi thở tiến công, sự thâm nhập sâu của môi và lưỡi khuấy động lên tiếng nước bọt nhớp nháp, trong khoang xe yên tĩnh nghe vô cùng rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận