Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên ôm lấy cổ anh. Lần này cô càng chủ động hơn anh, đem mình đưa lên trước, cũng học phương thức hôn môi kiêu ngạo của anh. Cô há to miệng, chủ động lè lưỡi dây dưa cùng anh, một màn này cực kỳ giống như yêu anh đến thảm.

Bàng Kinh Phú vòng tay qua eo cô, cơ thể họ chặt chẽ kề sát vào nhau, kiểu hôn môi mãnh liệt và ngạo mạn cố tình chặn đường thở của cô, sự thô bạo và vội vàng phấn khích lúc này như đã mất mà tìm lại được.

Anh điên cuồng khuấy động, ngay cả nước miếng cũng không kịp để cô ăn mà đều theo miệng của cô chảy ra.

Điền Yên có chút khó chịu, lỗ mũi và răng đều bị đụng đau đớn, nước mắt chảy ra, cô phát ra một ít tiếng rên rỉ làm người ta có ý nghĩ kỳ quái.

Sau khi chiếm đoạt, lại là tinh tế thưởng thức. Bàng Kinh Phú câu đầu lưỡi cô, liếm mút qua lại, có lui có tiến. Tiếng nước chảy càng vang dội hơn lúc nãy, đầu lưỡi liếm không có quy luật, răng ngậm lấy môi cô nhẹ nhàng nghiến chặt, lưu lại dấu vết của anh.

Không biết hôn bao lâu, nhiệt độ cơ thể Điền Yên tăng lên, cơ thể cũng mềm nhũn, mệt mỏi ngã vào lòng ngực anh. Cô ngước đầu, thở hồng hộc cùng anh hôn môi. Mới vừa rồi còn đưa tay ra quấn lấy anh, giờ phút này một chút sức lực đều không còn, chỉ có thể mềm mại nằm sấp mặc cho anh dày vò.

Mãi cho đến khi xe dừng lại, Lưu Hoành Dật và Phó Hách Thanh xuống xe. Điền Yên nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ mới có thể nhận ra đây chính là bãi đậu xe ngầm dưới căn hộ của anh.

Bàng Kinh Phú buông cô ra, anh móc sợi dây mảnh khảnh trên bả vai cô, anh hỏi: “Hắn có chạm vào em không?”

Âm thanh khàn khàn bao bọc bởi một tầng hấp dẫn vừa sắc dục vừa khoa trương. Hôn môi hồi lâu, yết hầu ngột ngạt cảm thấy vô cùng khó chịu. Giọng cũng không rõ, còn có một chút khàn khàn nồng đậm.

Điền Yên lắc đầu, cúi đầu xuống nhìn bàn tay to lớn đang nhào nặn da thịt mềm mại trên ngực cô xuyên qua lớp váy. Vốn là đầu vú đã mềm xuống lại trở nên cứng rắn, đặc biệt rõ ràng trên lớp vải cotton thuần khiết. Đầu ngón tay anh niết quanh đầu vú.

“A…”

“Ở trước mặt người đàn ông khác cũng không mặc áo lót, sao lại ăn mặc như thế này, hửm?”

“Ở trước mặt người đàn ông khác cũng không mặc áo lót, sao lại ăn mặc như thế này, hửm?”

Điền Yên tủi thân không chịu nói, cô cắn môi dưới cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ. Rõ ràng cô mới là người bị hại mà.

Hô hấp trên đỉnh đầu thô nặng, ánh mắt kia trông rất sắc bén, lạnh lẽo ẩn giấu sự kích động muốn chơi chết cô.

Sự chiếm hữu không thể bộc lộ ra ngoài làm lồng ngực càng lúc càng khuếch đại, giống như một quả bóng bay bị buộc chặt đang dần dần lên men cho đến khi sắp nổ tung.

“Em biết ba ngày qua tôi đã trải qua như thế nào không?”

Điền Yên ngẩng đầu lên, đụng phải một đôi mắt kiềm chế, tia máu trong mắt dày đặc.

Quầng thâm mắt màu xanh có mấy phần khiếp người, hàng mi dài rũ xuống ẩn chứa cảm giác mệt mỏi thâm trầm. Những cảm xúc căng thẳng ẩn chứa bên trong dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Ngay cả chiếc áo sơ mi anh đang mặc cũng có nhiều nếp nhăn đến nhếch nhác.

Điền Yên giơ tay lên, ngón cái xoa xoa một vòng lên quầng thâm dưới mắt anh. Cô mơn trớn nốt ruồi hình giọt nước trên xương gò má, tiến lên lấy lòng, hôn lên khóe miệng anh một cái.

Đây là cách thức duy nhất để một chú mèo dịu dàng lấy lòng chủ nhân.

Động tác này khiến anh càng dùng thêm sức lực. Điền Yên có cảm giác đầu vú đều bị anh véo đứt, cô đau đến căng eo.

“Bàng tiên sinh… Bàng tiên sinh…”

“Điền Yên.”

Anh nghiêm túc gọi cả tên cả họ của cô, cảm giác lạnh nhạt hời hợt, ánh mắt nguội lạnh đến dọa người.

“Tôi đã từng nghĩ nếu em bị hắn giết chết tôi sẽ suy sụp đến mức nào, nhưng bây giờ…”

“Trước khi tôi nhét dương vật vào trong em, em tốt nhất nói thật cho tôi biết, thứ này rốt cuộc là cái gì!”

Điền Yên thấy anh lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại nút bấm, lòng bàn tay anh cầm chặt chiếc điện thoại dự phòng, xương ngón tay dùng quá sức đến mức phát ra âm thanh.

Điền Yên bất an nhìn thẳng vào mắt anh. Hai tay anh che trước ngực, ngón tay không ngừng véo đầu vú cô.

Nước mắt cô lập tức cuộn trào mãnh liệt chảy ra từ hốc mắt, giống như một van nước không thể đóng lại được, mỗi lời cô nói đều kèm theo tiếng nức nở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận