Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong mắt Bàng Kinh Phú tràn đầy đau lòng, đáy mắt anh mệt mỏi bao phủ đầy tia máu. Cặp mắt kia vốn sắc bén lại trở nên tràn đầy cảm giác dịu dàng.

Trong một cái chớp mắt, Phó Hách Thanh cảm thấy anh đã thấy đổi quá nhiều.

Anh ta thậm chí còn nghĩ, nếu ngay từ đầu Bàng Kinh Phú không gặp Điền Yên thì tốt biết mấy, như vậy anh cũng sẽ không biến thành bộ dạng bây giờ.

Năng lực phản trinh sát của Điền Yên không hề kém. Cô sớm biết mình sẽ bị người của Bàng Kinh Phú theo dõi. Cô mở hé rèm cửa sổ ra một khe nhỏ, để người theo dõi bên ngoài yên tâm hơn một chút.

Cô dùng một cái chăn khác cuốn thành một khối nhét vào trong chăn, làm bộ như mình đang ngủ.

Điền Yên mặc quần áo của nhân viên giao hàng. Lúc làm thêm cô được nhận bộ đồ này, cô cũng không trả lại vì luôn cảm thấy lúc điều tra sẽ có tác dụng, không nghĩ tới quả nhiên lại có tác dụng.

Sau khi đội mũ bảo hiểm và trang bị khẩu trang đầy đủ, Điền Yên chạy ra hành lang, xuyên qua hẻm nhỏ của bức tường trong nội thành. Cô đi ra bên ngoài gọi điện thoại cho Chu Song Sinh, nhưng phát hiện số điện thoại đã bị xoá.

Điền Yên đón xe đến trụ sở chính.

Đoàn đội của Điền Yên được đoàn đội tư nhân của ICPO thuê, số thứ tự là 3869. Chu Song Sinh là lãnh đạo trong đoàn đội của bọn họ.

Từ khi mới thành lập, đoàn đội có tổng cộng hai mươi sáu người, trước mắt đã có năm người tử vong.

Địa chỉ trụ sở chính của đội bọn họ là trên tầng cao nhất của tòa nhà nghiên cứu của một trường đại học. Mà trường đại học này cũng là trường Đại học Sính Dương nơi Điền Yên tốt nghiệp.

Chu Song Sinh thấy Điền Yên đến, vẻ mặt anh ta kinh ngạc. Sau khi phản ứng lại vội vàng kéo cô vào.

“Điền Yên! Sao cô lại tới đây!”

Điền Yên lấy mũ bảo hiểm ra, tám người vốn đang ngồi trước máy tính nghe thấy cô đến cũng hưng phấn đứng lên.

“Điền Yên!”

Chu Song Sinh còn chưa kịp hỏi đã bị đám người sau lưng ùa lên chen lấn đẩy ra ngoài.

“Cũng đã năm tháng không gặp cô rồi đấy Điền Yên, sao cô lại đột nhiên tới đây thế? Không bị người khác phát hiện chứ?”

“Lúc đầu còn không phải cô đã thề son sắt cam đoan nửa năm là có thể hoàn thành nhiệm vụ này, bây giờ cảm thấy như thế nào, chỉ còn một tháng nữa thôi, cô cảm thấy có thể thành công không?”

“Nghe lão Chu nói cô đã đạt được sự tin tưởng của anh ta phải không? Cẩu tặc đó có phải yêu cô rồi không!”

“Cô chờ một chút tôi phải gọi điện cho Đàm Tôn Tuần để cậu ta nhìn cô một chút. Cậu ta suốt ngày lải nhải, không yên tâm về cô!”

Điền Yên cầm mũ bảo hiểm ngây ngô cười, giống như trở lại khoảng thời gian đùa giỡn với bọn họ trong phòng làm việc thường ngày. Cô thất thần, ngay cả chính sự cũng quên mất.

Chu Song Sinh lớn tiếng ho khan, dùng cơ thể cường tráng của mình ép mọi người ra xa, thậm chí còn lấy đi điện thoại của người đang muốn gọi cho Đàm Tôn Tuần.

“Tất cả bình tĩnh chút đi, nên làm gì thì làm cái đó! Làm như nhiệm vụ đã thành công vậy, mấy người các người nhanh đi trông coi máy giám sát đi, an nguy của các đồng nghiệp còn lại đều nằm trên tay các người đấy!”

Đồng nghiệp ra chiến trường cơ bản là đặc vụ ẩn nấp ở các nơi khác nhau. Trên người bọn họ được trang bị máy định vị, máy nghe lén, còn có máy kiểm tra sức khỏe, gặp phải tình huống khẩn cấp thì phải liên lạc ngay cho ICPO.

Điền Yên bị Chu Song Sinh lôi kéo vào tận cùng bên trong phòng làm việc. Trên sàn nhà đều là đường dây điện rắc rối phức tạp kết nối với các loại máy tính. Trong phòng không có ánh sáng, xung quanh là hàng dãy máy chủ và thiết bị.

Chu Song Sinh đi đến máy lấy nước, đặt ly nước trên bàn trước mặt cô, kéo chiếc ghế ngồi đối diện với cô.

“Nói đi, những ngày qua đã xảy ra chuyện gì vậy.”

Điền Yên nói về việc Bàng Kinh Phú sản xuất vũ khí với quy mô lớn còn sáng lập nhà máy quân sự cho Chu Song Sinh.

Còn có những ngày mà Phạm Tự Khanh bắt cóc cô, dùng cô để uy hiếp Bàng Kinh Phú. Còn có Chúc Nhược Vân đang ở trong tay Phạm Tự Khanh không rõ tung tích.

“Ngày mai Bàng Kinh Phú muốn vây quét Phạm Tự Khanh ở công viên Cổ Sơn, anh ta có thể sẽ sử dụng vũ khí có tính sát thương lớn ở đó. Có thể bắt được Bàng Kinh Phú hay không thì rất khó nói, nhưng Phạm Tự Khanh chắc chắn không chạy thoát, nếu như anh ta xảy ra chuyện thì Chúc Nhược Vân sẽ không sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận