Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Song Sinh suy tư một hồi.

“Dựa theo tính cách của Phạm Tự Khanh rất khó nói anh ta có hạ thủ với dân thường hay không. Chuyện này tôi cần phải thông báo cho đoàn đội phụ trách bắt Phạm Tự Khanh.”

“Chỉ có thể làm vậy mà thôi.”

“Nói như vậy, lần trước tôi gọi cho cô, người nhận ở đầu dây bên kia thật sự là Bàng Kinh Phú sao.”

Điền Yên gật đầu: “Tôi nói dối với anh ta là ông chủ ở chỗ làm thêm gọi.”

“Tôi cũng tự xưng như vậy. Nhưng mà để phòng ngừa bất trắc tôi đã xóa số điện thoại đó rồi. Theo lý mà nói, Bàng Kinh Phú là một người cảnh giác như vậy, không thể nào không nghi ngờ.”

Điền Yên ôm đầu, sắc mặt tiều tụy thở dài.

“Bây giờ anh ta có xu hướng yêu tôi rồi. Lão Chu, tôi sắp không giả bộ được nữa, cho nên anh thừa dịp còn sớm hành động đi. Mấy môn phái dưới tay Bàng Kinh Phú đều bị người nằm vùng quấy nhiễu, bây giờ anh ta đang bận đến bể đầu sứt trán.”

“Cô cũng chưa từng nghĩ tới sự quấy nhiễu quy mô lớn như vậy là do ai làm sao?”

Điền Yên sửng sốt một chút, cô ngẩng đầu dùng giọng điệu nghi ngờ, lại không dám khẳng định: “Ai… Anh sao?”

Chu Song Sinh nhếch miệng, sự hung dữ trên mặt vô cùng hung hăng càn quấy.

“Không phải tôi nói với cô rồi sao. Trừ cô, đội chúng ta còn có một thành viên đã thành công lẻn vào bên cạnh cẩu tặc.”

“Thật sự là do anh làm à!”

Điền Yên thả tay xuống vỗ bàn, ngạc nhiên mừng rỡ như điên.

“Bây giờ chính là lúc nhân lực và vật lực của cẩu tặc yếu nhất. Hàng trong tay Bàng Kinh Phú gần như đều bị người nằm vùng của chúng ta phong tỏa.”

“Nếu cô nói ngày mai anh ta phải đến công viên Cổ Sơn đối phó với Phạm Tự Khanh, đúng lúc ngày mai chúng ta có thể ra tay trực tiếp xâm nhập vào nhà máy quân sự của anh ta, cắt đứt ngọn nguồn mọi hành động của anh ta!”

Chu Song Sinh vừa nói xong thì hành động ngay lập tức. Anh ta cầm lấy điện thoại cố định bên cạnh, nhanh chóng nhấn số, nói với Điền Yên.

“Cô đã từng vào nhà máy quân sự của anh ta nên cũng có hiểu biết với tình hình nơi đó. Bây giờ tôi sẽ liên lạc với ICPO, ngày mai bọn họ sẽ lẻn vào nơi đó, cô phụ trách dẫn đường. Chờ Bàng Kinh Phú quay lại nhà máy thì trực tiếp một lưới bắt hết! Người và tang vật đều đầy đủ cả!”

“Được, tôi đi lấy giấy bút, vẽ lại đường đi chi tiết!”

Điền Yên đứng dậy đi ra ngoài. Lúc cô mở cửa mới phát hiện ngón tay mình đang run rẩy dữ dội.

Cảm xúc của cô kích động đến mức không thể khống chế được, vừa nghĩ tới nhiệm vụ sắp hoàn thành, cô vừa lo lắng vừa sốt ruột.

Cô âm thầm thề tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ chuyện không may nào, cái ải này liên quan tới an nguy của hơn mười triệu sinh mạng. Còn có nguyện vọng về hưu trước tuổi hai mươi lăm của cô.

Mỗi ngày Bàng Kinh Phú đều nhìn hình ảnh của máy giám sát.

Điền Yên ngủ bao lâu thì anh nhìn bấy lâu. Có mấy lần Bàng Kinh Phú kích động muốn chạy đến nhà cô, nhưng không hiểu sao anh không thể nhìn thấy cô khóc, cảm xúc đau khổ này cứ dẫn dắt trái tim anh.

Phó Hách Thanh hỏi hành động ngày mai có cần phái một đội người đi tìm con tin bị Phạm Tự Khanh bắt hay không.

“Không cần để ý đến sống chết của cô ta.”

Bàng Kinh Phú vừa dứt lời, anh nhìn máy giám sát mặt mũi căng chặt đứng dậy. Nếu như không quản đến sống chết của cô ta, há chẳng phải Điền Yên sẽ càng thương tâm hơn sao, suy cho cùng anh cũng đã đồng ý với cô.

Anh nói lời phải giữ lời, không thể lại khiến cô bởi vì anh mà tổn thương thêm nữa.

“Tìm đi, sau khi tìm được cô ta thì dẫn cô ta tới trước mặt Điền Yên.”

Lúc Phó Hách Thanh đi ra, Lưu Hoành Dật đang đứng ở cửa thang máy chờ anh ta.

“Ông chủ thế nào?” Anh ta hỏi.

Hai người cùng nhau bước vào thang máy, Phó Hách Thanh nhấn tầng mười hai, nói: “U mê không tỉnh.”

Lưu Hoành Dật kìm nén bứt rứt. Anh ta cũng điều tra một số chuyện kỳ lạ về thân phận của Đàm Tôn Tuần.

Trong thang máy yên tĩnh, con số dần tăng lên, không khí yên tĩnh dường như bị nén lại từng chút một.

Lưu Hoành Dật đột nhiên nói: “Anh cảm thấy nếu như Điền tiểu thư thật sự không thích ông chủ, ông chủ sẽ làm sao đây.”

“Tôi ngược lại hy vọng cô ấy thật sự không thích lão đại.” Phó Hách Thanh liếm hàm răng, đáy mắt mang theo sự căm ghét: “Bộ dáng bây giờ của anh ấy quá đáng sợ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận