Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lưu Hoành Dật đưa cho anh một chiếc tai nghe bluetooth. Bàng Kinh Phú vừa đeo lên, vừa thuần thục lắp ráp khẩu súng tiểu liên. Các bộ phận phát ra tiếng tách rõ ràng, băng đạn đã được nạp xong, chỉ mấy giây ngắn ngủi mà một chiếc MP5 đã được lắp ráp xong.

Trong tai nghe truyền tới giọng nói của Phó Hách Thanh, anh ta đang ngồi trên chiếc trực thăng phía trên: “Ông chủ, không có dấu vết của Điền Yên.”

Bàng Kinh Phú đè tai nghe xuống. Mày kiếm đen đậm bừng bừng dữ tợn, tiếng gầm nhỏ tràn đầy sát khí như hàn băng: “Ném lựu đạn vào ép cô ấy ra cho tôi! Nhìn thấy người thì báo cho tôi ngay lập tức! Có phá hủy cái nhà máy này cũng phải đốt chết hết lũ kiến đó!”

“Đã rõ!”

Chiếc trực thăng lớn gầm rú bay lượn ở độ cao thấp phía trên nhà máy. Cánh quạt điều khiển làm gió mạnh khuấy động bụi và mảnh vụn trên mặt đất, khiến tình trạng hỗn loạn càng thêm trầm trọng.

Cửa trực thăng mở ra, những người bên trong nhanh chóng ném mấy quả bom mini xuống. Mái nhà dày của nhà xưởng bị thổi tung, khói bụi bay mù mịt trong không khí, cùng lúc đó còn có vài quả lựu đạn rơi xuống.

Vụ nổ gây ra tiếng sấm lớn, ánh sáng phóng ra đủ để gây mù tạm thời, ánh sáng trắng sáng trong nháy mắt chiếu sáng toàn bộ môi trường xung quanh.

Điền Yên không bị ảnh hưởng bởi các mảnh vụn do vụ nổ tạo ra, nhưng âm thanh đột ngột đó khiến màng nhĩ của cô đau nhức.

Cô dùng một tay che tai trái không đeo tai nghe và ngồi xổm dựa vào tường.

Có người từ bên trong nhà máy trốn chạy ra ngoài, dưới lớp quần áo bảo hộ trong suốt không phải là quần áo của cảnh sát hình sự.

Điền Yên nổ súng về phía hắn, một phát đạn chính xác bắn trúng chân phải của hắn, người đàn ông ngã xuống đất kêu gào.

Tiếng nổ vẫn còn tiếp tục, xen lẫn với những tiếng la hét thỉnh thoảng phát ra từ nhà máy, thê thảm không nỡ nhìn.

Điền Yên hỏi Chu Song Sinh: “Lão Chu, viện binh còn bao lâu nữa mới đến.”

Bởi vì lỗ tai đau đớn, ngay cả giọng cô cũng khàn khàn.

“Điền Yên! Bàng Kinh Phú đang ở cổng nhà máy. Đội trưởng Từ đã đi chặn người, cô….”

Âm thanh vốn đang rõ ràng đột nhiên bị một luồng điện lộn xộn hỗn loạn cắt đứt.

Trong lỗ tai truyền tới tiếng rít, giống như có vật gì đó đang xé rách tín hiệu. Vốn là lỗ tai đang bị thương càng trở nên đau nhói.

Cô không thể làm gì khác hơn là tháo tai nghe ra, nhìn chiếc trực thăng cỡ lớn đang bay lượn trên bầu trời, người trong cửa khoang dường như đang cầm một thiết bị nào đó để thăm dò.

Tín hiệu cắt đứt hoàn toàn và mất đi liên lạc với Chu Song Sinh, điều này khiến cho Điền Yên, người vốn đã rơi vào tình thế nguy hiểm, cảm thấy có chút tuyệt vọng.

Trong máy thăm dò tia hồng ngoại, màn hình hiển thị hình ảnh ở góc dưới bên phải của tòa nhà xưởng có một bóng người.

Phó Hách Thanh liên tục so sánh các vị trí, từ dáng người và tình trạng kia, gần như không thể nghi ngờ đó là Điền Yên.

Chiếc trực thăng kia cứ quanh quẩn ngay phía trên đỉnh đầu của Điền Yên.

Điền Yên trốn dưới mái hiên của nhà xưởng, cô nhận ra đây không phải là nơi an toàn nên nhanh chóng chạy về phía nhà xưởng.

Trùng hợp một trái lựu đạn bỏ túi từ trực thăng rơi xuống, chính xác đập vào bên trong xưởng.

Trong nháy mắt, một ánh sáng trắng chói lóa chiếu sáng toàn bộ không gian. Vụ nổ ầm ĩ như muốn xẻ đôi màng nhĩ của mọi người, theo sát phía sau là sóng xung kích khiến các vật thể xung quanh bay tung tóe, một mảnh bụi đất phủ kín không trung.

Điền Yên bị tập kích bất thình lình, cô trở tay không kịp nên theo bản năng nằm xuống đất.

Trong bụi đất, cô dồn dập thở hổn hển. Đến khi ngẩng đầu lên và mở mắt ra, mắt cô đã mất tiêu cự và mờ dần, toàn bộ bên trong con ngươi cũng rải rác khắp ánh sáng trắng. Cô giống như một người mù, không thể phân biệt phương hướng và đồ vật bên trong.

Trên trực thăng, Tào Nông đang lái máy bay nhìn thấy cảnh tượng này, anh ta đeo tai nghe chống ồn và micro, lớn tiếng cảnh cáo: “Chậm lại một chút, đừng giết người thật đấy!”

Phó Hách Thanh vẫn còn đang dùng máy thăm dò vị trí của Điền Yên, ánh mắt nghiêm túc không để xảy ra bất kỳ sai sót nào: “Tất nhiên tôi sẽ không giết chết cô ta! Ai bảo người chạy tán loạn như một con chuột vậy, muốn giết cũng là lão đại giết.”

Từ trong giọng nói của Phó Hách Thanh, Tào Nông có thể nghe thấy sự căm thù của anh ta lớn đến mức nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận