Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú đấm vào mặt ông ta một cái!

Bỏ qua cơn đau đớn, người đàn ông nằm trên mặt đất cũng giơ nắm đấm và đấm vào mặt anh.

Nụ cười trên mặt Bàng Kinh Phú không giảm, giống như tìm được niềm vui đánh đấm lúc đầu. Siết chặt tay đến nổi gân xanh, hung hăng đánh thật mạnh lên gò má ông ta. Tiếng va chạm nặng nề vang vọng trong không khí, rõ ràng chấn động.

Anh điên cuồng giơ tay lên rồi lại hạ xuống, mỗi cú đấm đều tràn ngập niềm vui giết chóc. Hận thù và sảng khoái đã đốt cháy một ngòi nổ chôn giấu trong ngực anh.

Nụ cười hoang đường giống như một lưỡi dao được đánh bóng sắc bén, lưỡi dao như muốn mạng. Da mặt anh bởi vì hưng phấn trở nên hơi đỏ hồng.

Đội trưởng Từ đưa tay ra, dùng sức nắm cổ áo anh. Mặt mũi ông ta bầm dập đã không còn mở mắt nổi, nhưng vẫn thề sống chết chống cự, tiến lên đấm thẳng vào mặt anh.

Cổ áo Bàng Kinh Phú bị kéo đến biến dạng, người bị kéo mạnh xuống khiến anh buộc phải khom lưng. Chiếc áo sơ mi trên áo chống đạn bó sát, làm nổi bật đường nét của eo lưng.

Anh liếm hàm răng bị đánh kia, biểu cảm tà ác kinh khủng, âm thanh hung ác.

“Yên tâm, tôi không chạy, tôi phải giữ ông ở nơi này đánh đến chết chứ!”

Những tiếng ầm ầm nhanh chóng vang lên ở nơi xa xăm, âm thanh chấn động càng thêm mãnh liệt, máy móc to lớn ở trên không trung đang nhanh chóng đến gần.

Tào Nông ngẩng đầu nhìn lại, mấy chiếc trực thăng đang tiến đến, ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng chói lóa trên thân trực thăng.

“Lão Thanh! Là quân đội!”

Phó Hách Thanh vội vàng thông báo cho Bàng Kinh Phú: “Lão đại, quân đội tới!”

Người bên kia chậm chạp không trả lời, Phó Hách Thanh biết anh có thể đã mất đi lý trí, vì vậy báo cho người của Tứ Phương Trai: “Tất cả mọi người đến công xưởng số tám bắt Điền Yên, hai chiếc trực thăng còn lại đi theo tôi chặn họ lại, nghĩ biện pháp đánh hạ bọn họ!”

“Lão Thanh!” Tào Nông thấp giọng: “Hình như mọi chuyện không đơn giản như vậy.”

Kim đồng hồ trên bảng điều khiển xoay nhanh, bên trong buồng trực thăng không ngừng phát ra tiếng cảnh cáo bíp bíp, ra đa xuất hiện một biểu tượng màu đỏ.

“Bị tên lửa phong tỏa.”

Sắc mặt Tào Nông trắng bệch, Phó Hách Thanh chạy ra phía sau ghế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện người trong năm chiếc trực thăng đang chuẩn bị ném vũ khí xuống.

“Tình huống này là sao đây, bọn họ ngay cả người mình cũng không cần sao?”

“Anh quan tâm chuyện này làm gì, bây giờ chúng ta đang bị phong tỏa!”

Phó Hách Thanh đóng cửa khoang lại, nịt dây an toàn: “Chọn lựa đường lẩn trốn đi.”

“Anh thật là ‘ngồi nói chuyện không sợ đau lưng(*)’.”

(*): tức là người ngồi nói thì sao thấy đau như kẻ phải còng lưng mà làm. Ý bảo nói nghe hay ho, nhưng không chịu đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ

Tào nông hít sâu một hơi, bắp thịt trên cánh tay vì nắm chặt cần điều khiển mà căng cứng. Đợi suy nghĩ xong, anh ta chợt đẩy cần điều khiển sang trái, thân máy trực thăng nghiêng bên trái, gần như song song với mặt đất.

Lực ly tâm mạnh khiến buồng lái lảo đảo muốn ngã, cánh quạt khổng lồ quay điên cuồng trên đỉnh đầu, tên lửa được bắn ra nhằm vào bọn họ để truy đuổi.

Thân máy vẽ ra một hình bán nguyệt lớn trên không, Tào Nông lại nhanh chóng kéo cần điều khiển, trực thăng nhanh chóng bay lên.

Tiếng gió rít qua tai, sắc mặt Phó Hách Thanh căng thẳng nắm chặt máy thăm dò tia hồng ngoại trong tay. Kim đồng hồ trên bảng điều khiển buồng lái lắc lư dữ dội, tên lửa sượt qua đuôi trực thăng của họ, trực tiếp oanh tạc ngoài rìa nhà máy, tiếng nổ vang vọng đến tận mây xanh.

Càng ngày càng nhiều thuốc nổ được phóng từ trên không xuống, Bàng Kinh Phú bị tiếng nổ xung quanh làm cho tỉnh táo.

Hai tay anh nhuộm đầy máu tươi, anh nhặt khẩu súng tiểu liên trên đất chạy về phía nhà máy số tám. Cùng lúc đó người của ICPO nhận được chỉ thị từ thiết bị truyền tin vô tuyến, tất cả đều chạy ra phía cổng.

Thị lực của Điền Yên miễn cưỡng khôi phục lại, cô bụm lỗ tai, khập khễnh đi ra cửa nhà xưởng. Trong khói súng mù mịt của khói lửa chiến tranh, cô nhìn thấy vô số bóng người chạy về phía mình.

Những người đó không mặc đồng phục của cảnh sát hình sự, toàn bộ đều là người của Tứ Phương Trai.

Điền Yên xoay người chạy, vẫn không quên bắn về phía sau lưng.

Cô bị tiếng ồn lớn của máy bay trực thăng trên không làm ồn đến mức căn bản không có cách nào tỉnh táo để suy nghĩ tiếp. Đối mặt với ngõ cụt trước mắt, lòng bàn chân của Điền Yên lạnh run, vô luận chạy như thế nào, hai chân cũng giống như đổ chì. Nặng nề đến mức mỗi lúc nâng lên một chút cũng cảm thấy khó khăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận