Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay bị đạp sưng bao trùm lên thắt lưng da bên hông anh. Bàn tay trúc trắc kéo mạnh nó sang hai bên. Thắt lưng da kiên cố vẫn không nhúc nhích. Cô thử rất nhiều lần mới tìm được bí quyết, vừa ấn trên khóa vừa rút dây da ra.

Khóa quần tụt xuống, côn thịt nửa mềm ẩn núp bên trong. Kích thước khá khả quan, bởi vì cái nhìn chăm chú của cô mà gân xanh trên thân gậy sung huyết chậm rãi phồng lên.

Kích thước khá dũng mãnh, màu nâu bắt mắt, quy đầu đỏ bừng to lớn, phần ngọn phủ đầy lông đen cứng rắn tươi tốt. Có mùi đặc trưng nam tính của đàn ông, xung quanh còn có mùi hương thoang thoảng.

Đây là cơ quan sinh dục của anh, nhưng phải bỏ vào miệng để cô ăn.

Hai tay Điền Yên nắm lấy côn thịt của anh, run run để lên môi. Trên quy đầu nhạt màu có một lỗ nhỏ, từ bên trong chảy ra một ít chất lỏng màu trắng nhớp nháp.

Bàng Kinh Phú giơ tay nhìn đồng hồ, âm thanh tỉnh táo, không giống như đang hưởng thụ cảm giác được khẩu giao.

“Bắt đầu tính giờ.”

Điền Yên há miệng ngậm lấy, nuốt xuống giống như đang so tài tốc độ ăn uống. Kỹ năng của cô không tốt, đây là lần đầu tiên cô ăn bộ phận sinh dục của một người đàn ông. Răng cô cọ xát thật mạnh vào cây gậy của anh, người đàn ông trên đỉnh đầu nghiến răng hít một hơi lạnh, quả quyết ấn mạnh chiếc điều khiển từ xa trong tay.

Một giọng nói điện tử vang lên từ tất cả các phòng kính mờ, sau đó roi sắt nóng rực vung vào con tin đang bị treo ngược.

Những tiếng kêu gào thay nhau vang lên khiến Điền Yên sụp đổ. Cô nhắm chặt hai mắt, một tay dùng sức nắm chặt cây gậy, miệng mở lớn đến cực hạn, ra sức nhét vào cổ họng mình. Cô trúc trắc hồi tưởng, bắt chước lại đoạn phim sắc tình mười mấy giây đã từng xem qua.

Cô không ngại bản thân có thể nôn khan, quy đầu dùng sức nhét đẩy vào cổ họng, dị vật ập đến thực quản khiến cô muốn nôn, cô sặc muốn ho khan nhưng không dám ngậm miệng, chỉ có thể ép côn thịt vào miệng, hung hăng đẩy mạnh vào trong.

Nước miếng theo khóe miệng chật vật chảy xuống, giống như là một đứa trẻ không chịu ăn cơm, vung khắp nơi để lại một đống hỗn độn.

Khóe miệng cô bị xé đến cực hạn, ánh mắt đau khổ nheo lại, quai hàm hút thịt vào, miệng như một vật chứa. Cô điều khiển đầu mình, một lên một xuống nuốt mất cây gậy.

Bàng Kinh Phú bị lấy lòng trước dáng vẻ cố gắng của cô. Anh ấn chiếc điều khiển từ xa trong tay, tiếng quất roi ngay lập tức dừng lại.

Cây gậy rút ra cắm vào trong cổ họng vang lên âm thanh không hề nhỏ, tiếng nước miếng lớp nhớp đặc biệt vang dội. Đầu lưỡi cô bị quy đầu to lớn ma sát nghiền ép căn bản không nhấc lên được.

Côn thịt bị khoang miệng ấm áp bao bọc tứ phía, sau khi cắm vào nơi sâu nhất trong cổ họng, Bàng Kinh Phú phát ra một tiếng thở hổn hển thỏa mãn.

Dần dần, sự hứng thú của anh càng tăng lên, thời điểm đầu cô bị ấn xuống, anh chủ động nâng hông lên nhét quy đầu vào cổ họng cô. Tinh hoàn đầy tinh dịch vỗ vào cằm cô, đẩy ngày càng sâu hơn, nhiều lần nghiền ép đến chỗ sâu bên trong cổ họng.

“Oẹ— Oẹ—”

Nước mắt của Điền Yên rơi nhiều như nước bọt.

Âm thanh nghẹn ngào đau đớn và dáng vẻ cô nằm sấp, đầu đung đưa nhấp nhô lên xuống bên háng người đàn ông. Đàm Tôn Tuần không khó tưởng tượng ra việc cô đang làm.

Mí mắt cậu ta bị huyết dịch bao trùm đến nặng trĩu, máu chảy quá nhiều đến mức muốn rơi vào hôn mê. Cậu ta kiên cường chống mí mắt, nhìn chăm chú bả vai và bóng lưng co lại của cô.

Trong ấn tượng của cậu ta, từ trước đến giờ cô luôn ‘tùy tâm sở dục’, Điền Yên luôn thảnh thơi và điềm tĩnh. Bây giờ cô hèn mọn đến mức còn chủ động nịnh nọt ăn thứ bẩn thỉu đó để lấy lòng người đàn ông.

“Điền… Ách.. Điền….”

Bàng Kinh Phú nghe được âm thanh, anh miễn cưỡng nâng mí mắt lên, từ say mê hưởng thụ dần thanh tĩnh lại.

Anh vuốt ve đầu người giữa háng mình, dùng lòng bàn tay rộng che đỉnh đầu cô, như đang vỗ về một con thú cưng, âm thầm khen ngợi hành động của cô, cũng nói với cô.

“Tiếp tục cố gắng, còn chưa đủ.”

“Có người đang nhìn em đấy, còn không mau ăn sâu một chút nữa, để cho cậu ta nhìn một chút em cố gắng vì cậu ta đến mức nào.”

Thời gian mười lăm phút, Điền Yên không biết đã bao lâu, cô chỉ có thể nuốt nước bọt liên tục và vặn chặt cổ họng, tự biến miệng mình thành một đường hầm thì có thể khiến anh thoải mái bắn ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận