Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không muốn, tôi không muốn, tôi không muốn!”

Điền Yên túm lấy mái tóc dài rối bù, không che giấu được sự sụp đổ. Cơ thể cô không ngừng run rẩy, tiếng kêu khóc đến tan nát cõi lòng vang vọng trong căn phòng dưới tầng hầm trống trải.

Cửa thang máy mở ra, hai người đàn ông từ bên trong đi ra. Bọn họ dùng chìa khóa mở sợi dây xích trói Đàm Tôn Tuần, cả người cậu ta mất hết sức lực quỳ trên mặt đất, sau đó bị bọn họ thô bạo kéo vào phòng thủy tinh. Đầu gối cậu ta khuỵu xuống, hai chân vô lực.

“Các người muốn làm gì! Muốn đưa cậu ta đi đâu, đi làm gì!”

Điền Yên suy sụp nắm lấy lan can sắt trước mặt gầm lên: “Không cho phép. Đừng giết cậu ta! Đừng giết cậu ta!”

Một người đàn ông trong đó quay đầu lại nói.

“Ông chủ không cho phép cô nói chuyện với cậu ta.”

Trên góc trần nhà có một máy thu hình không góc chết, ghi chép rõ ràng tất cả hình ảnh, bao gồm cả âm thanh ở nơi này. Tất cả đều được Bàng Kinh Phú thu vào mắt.

Bàng Kinh Phú ngồi trên ghế sô pha, trên người mặc một chiếc áo ngủ màu trắng. Tào Nông đang ở bên cạnh băng bó vết thương do đạn bắn trên cánh tay trái của anh.

Anh vừa mới tắm rửa xong, vết xước da trên trán và gò má lộ rõ những vết bầm tím loang lổ. Biểu cảm trên khuôn mặt khi nhìn camera giám sát u ám trông cực kỳ đáng sợ.

Sợi tóc ướt nhẹp rũ xuống trước lông mày. Sắc mặt anh lạnh lùng, khắp người lộ ra sự rét lạnh khiến người ta rợn tóc gáy.

Không lâu sau, Lưu Hoành Dật và Phó Hách Thanh trở lại, mang tài liệu sau khi điều tra đến.

Cánh tay phải của Lưu Hoành Dật bó thạch cao, trán và cổ bị băng bó vừa dày vừa nặng, đi bộ cũng khập khiễng. Anh ta không khom lưng được nên Phó Hách Thanh đưa tài liệu cho Bàng Kinh Phú.

“Năm năm trước Điền Xuân Oanh tự mình tới viện dưỡng lão Lợi Đức. Trong hộ khẩu cho thấy bà chỉ có một cô con gái tên Điền Tư, năm năm trước đã qua đời vì một trận hỏa hoạn.”

“Điền Yên chắc là con gái của Điền Tư, nhưng hộ khẩu của Điền Yên bị Cục Hồ Sơ xử lý rất sạch sẽ, như chúng ta đã biết trước đó.”

“Cha ruột của cô ta vẫn còn sống, nhưng đã ly hôn với Điền Tư từ mười năm trước và đã có gia đình mới, dưới gối còn người con gái nhỏ. Điền Yên đối với ông ta mà nói chẳng khác gì người xa lạ.”

Bàng Kinh Phú cầm tài liệu lên. Tào Nông ở bên cạnh cột chắc băng vải, lui về phía sau, né qua một bên.

“Tại sao cô ấy lại gia nhập ICPO?”

“Chuyện này thì tôi không biết. Người giám sát trực tiếp của cô ta không phải là ICPO. Đội mà cô ta tham gia là đoàn đội tư nhân do ICPO thuê.”

“Điều tra ra được đoàn đội này không?”

Phó Hách Thanh nhìn về phía Lưu Hoành Dật, vội vàng nói: “Tra ra được, thông qua Đàm Tôn Tuần.”

Lưu Hoành Dật khập khễnh tiến lên đi tới bên cạnh anh: “Lúc trước vì tìm Điền tiểu thư nên tôi có nghi ngờ cậu ta. Sau đó điều tra dựa vào việc học của cậu ta thì phát hiện ngoại trừ cuối tuần đi làm thì cậu ta sẽ ở trường học, chưa bao giờ liên lạc với người nhà.”

“Tôi đã sử dụng thiết bị giám sát theo dõi cậu ta một ngày. Cậu ta là sinh viên nghệ thuật nhưng thường xuyên chạy đến tòa nhà nghiên cứu khoa học. Sau đó sử dụng máy bay không người lái để kiểm tra tầng chót thì đúng là có chút bất thường.”

Lưu Hoành Dật lấy điện thoại ra đưa hình cho anh nhìn.

“Màn cửa ở tầng này đều đóng kín, cần quẹt thẻ và nhận diện khuôn mặt để lên tầng trên cùng. Hơn nữa tòa nhà này có năm máy phát điện, mạch điện rất phức tạp, chúng tôi nghi ngờ bên trong có giấu một máy chủ. Người xuất hiện ở tầng trên không phải là học sinh trong trường, cũng không phải giáo viên.”

Trong vài bức ảnh được chụp, có những người từ tầng trên đi xuống, có cả nam lẫn nữ, còn có một người đàn ông đầu trọc với vết sẹo nổi bật, vết sẹo cắt thẳng từ đầu đến cuối mắt.

Sau khi xuống hai tầng cầu thang, anh ta đội chiếc mũ che đi đường nét khuôn mặt của mình một cách thành thạo.

Bàng Kinh Phú có chút ấn tượng với người này, nhưng không nhiều, có lẽ anh ta là người của ICPO mà anh đã gặp trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa.

“Sao bây giờ anh mới nói cho tôi bằng chứng quan trọng như vậy?”

Lưu Hoành Dật cúi đầu xuống, trốn tránh ánh mắt của anh: “Anh có tình cảm khác thường với Điền tiểu thư, nếu Đàm Tôn Tuần có vấn đề, anh sẽ nghi ngờ đến Điền tiểu thư. Tôi lo lắng anh có thể sẽ không nguyện ý tin tưởng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận