Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú đang muốn nổi giận, nhưng những lời này như một gáo nước lạnh dội vào người anh, ngọn lửa chưa bốc cháy lập tức bị dập tắt.

Nếu là lúc trước, anh dĩ nhiên sẽ không tin.

Bởi vì lúc đó, trong lòng anh tràn ngập cảm giác tội lỗi vì vụ bắt cóc của Điền Yên, làm sao còn có thể khiến anh tin tưởng phán quyết người yêu dấu của anh lại là nằm vùng.

Điền Yên được người mời lên trên lầu.

Trong Tứ Phương Trai và Bát Kỳ Môn không có phụ nữ, ai cũng không dám đụng vào cô. Tuy bọn họ oán hận người nằm vùng nhưng cũng phải khách sáo dẫn cô lên.

Bàng Kinh Phú đứng ở cửa, hai người đưa cô vào thì đóng cửa rời đi, để lại anh chán ghét nhìn chằm chằm bộ quần áo bẩn thỉu trên người cô.

“Cởi ra.”

Điền Yên vẫn nghe lời như cũ, giống như lần đầu tới nhà anh, cô cũng đứng trước huyền quan cởi quần áo xuống, không mảnh vải che thân chờ anh kiểm tra.

Trên người cô rải rác các vết sẹo lớn nhỏ, một số do bị anh đá, một số do bị anh giẫm lên và một số vết thương lưu lại do cô bị kéo lê trên mặt đất.

Vết bầm trên eo thon của cô cực kỳ nghiêm trọng, có thể so sánh với vết véo đã chuyển sang màu tím trên cổ, có thể tưởng tượng anh đã dùng sức mạnh như thế nào với cô.

Bàng Kinh Phú tóm lấy cổ kéo cô vào phòng tắm. Dọc theo đường đi, Điền Yên lảo đảo theo bước chân của anh, chân trần trơn trợt suýt nữa quỳ xuống.

“Tắm đi!”

Điền Yên cố nén khuất nhục. Cô đứng dưới vòi hoa sen, mở vòi nước, dòng nước lạnh trong phút chốc từ đỉnh đầu nhỏ xuống làm ướt tóc cô, nhỏ từng giọt xuống bờ vai trắng như tuyết, tạo thành một chuỗi hạt nước.

Nước lạnh chảy dọc xuôi theo mái tóc dài đen nhánh, toàn bộ lưng cô cũng ướt đẫm.

Điền Yên nhắm hai mắt. Cái lạnh thấu xương cộng với sức nước khiến cô ngạt thở, hơi thở của cô trở nên yếu ớt và dồn dập. Những giọt nước từ chóp mũi mượt mà của cô nhỏ xuống đất, cánh môi cũng bắt đầu tái nhợt vì cái lạnh.

Cơn nghẹt thở xảy ra bất ngờ khiến cô buộc phải há miệng, ngay sau đó đầu bị đập vào tường gây ra cơn đau âm ỉ.

Bàng Kinh Phú túm cổ cô, ấn cô vào bức tường gạch men sứ lạnh lẽo. Vòi hoa sen làm ướt lưng anh, khuôn mặt anh ngay lập tức trở nên méo mó đến mức vô cùng đáng sợ.

Cảm giác bị chèn ép khiến người ta hít thở khó khăn, toàn bộ không gian đều bị cơn giận của anh lấp đầy.

“Đừng có bày ra cái vẻ thấy chết không sờn này! Tôi nói rồi, tôi sẽ không để em chết, tôi có rất nhiều cách hành hạ em! Đàm Tôn Tuần, Điền Xuân Oanh đều là nhược điểm em đưa cho tôi. Em dám phản bội tôi thì phải chịu đựng lấy. Chờ ông đây chơi chán sẽ giết em!”

Điền Yên bị ép ngẩng đầu lên, cô đau đớn nheo mắt lại, nhịn không được hỏi: “Anh muốn cái gì…”

“Cơ thể của em ư?”

Sắc mặt Bàng Kinh Phú có chút biến hóa, bị Điền Yên nhạy bén nắm bắt.

“Anh đã lấy được, Bàng tiên sinh, em là của anh. Cho dù anh có làm gì em cũng sẽ không phản kháng. Dù sao đối với anh mà nói em cũng chỉ là đồ chơi chán thì bỏ. Nếu như sự đau khổ của em có thể khiến anh vui vẻ, vậy thì anh có thể tùy tiện chơi đùa em.”

Điền Yên nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay anh, ngón tay sưng tấy dịu dàng vuốt ve qua da thịt của anh, dọc theo ống tay áo ngủ của anh vuốt ve vào trong.

“Đúng là em đã phản bội anh, nhưng đây là công việc của em, nó không hề đại diện cho bản thân em.”

“Nếu như anh muốn trái tim của em, em cũng có thể cho anh. Nhưng xin anh đừng đối xử với em như vậy, em cảm thấy rất sợ, sợ anh bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ em lại, đừng như vậy được không anh?”

Nước lạnh dội vào lưng anh, cảm giác ớn lạnh dâng trào dọc theo sống lưng, đánh thức bộ não đang ngày càng nóng lên của anh.

Trên mặt Điền Yên phủ đầy nước, trong mắt long lanh ngấn lệ. Tim anh như bị móc ra cọ rửa dưới dòng nước lạnh, máu đông đặc lại, gần như chết chìm trong nước mắt của cô.

Bàng Kinh Phú cảm thấy mình điên rồi.

Nếu có ai đối xử với anh như vậy, anh chắc chắn không cách nào không so đo hiềm khích lúc trước.

Chỉ có Điền Yên là có thể.

Cô nói đừng bỏ rơi cô.

Nhưng câu này là lời thoại của anh mới phải.

Bàng Kinh Phú không rõ rốt cuộc Điền Yên có yêu mình hay không. Anh càng nghiêng về không yêu, thế nhưng càng sợ sau khi biết cô thật sự không yêu mình. Nó như một kiểu tự an ủi trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận