Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô đang làm gì…”

Thấy động tác của cô, cậu ta suy yếu hỏi. Khuôn mặt cậu ta bẩn đến mức không có chỗ nào sạch sẽ, ngay cả bọng mắt cũng không còn sáng nữa, trông chán chường như một người thợ đào than làm việc mệt nhọc quá độ.

Điền Yên không trả lời, mà dùng cách một đường thông suốt đi đến dưới hầm để xe thay cho câu trả lời.

Những chiếc xe đỗ ở đây đều cắm sẵn chìa khóa, Điền Yên nhét cậu ta vào ghế lái của một chiếc Mercedes-Benz, còn mình thì ngồi vào ghế phụ.

“Không phải muốn cứu tôi sao, còn không mau lái xe!”

Đàm Tôn Tuần cố nén sự đau nhức trên cổ tay, cho xe chạy. Đầu óc hỗn độn của cậu ta còn chưa kịp thanh tỉnh lại bị kích thích, đạp cần ga một cái thiếu chút nữa đụng vào tường, cũng may cậu ta kịp thời ổn định tay lái, lao về phía đoạn đường dốc.

“Cô thật độc ác… Tôi đều đã như vậy rồi, cô còn để cho tôi lái xe…”

Cậu ta cắn hàm răng run rẩy, trong giọng nói cũng không mang ý trách móc.

Cuối cùng Điền Yên cũng bỏ súng xuống, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười khổ giống như vậy.

Xe không giảm tốc độ mà lao ra ngoài, tông thẳng vào cột thoát hiểm. Cột sắt bị uốn cong mạnh rồi gãy lìa. Chướng ngại vật bay đi dưới tác động, bụi và mảnh vụn xung quanh bay khắp nơi, tạo thành một mảnh bụi bặm.

Động cơ gầm lên dữ dội sau một khoảng dừng ngắn, tiếng máy móc quay vòng hòa lẫn với tiếng lốp xe cọ xát chói tai với mặt đất. Đèn sau của ô tô trực tiếp biến mất sau chỗ ngoặt.

Trên xe, Điền Yên cất súng vào tủ đựng đồ trên bảng điều khiển trung tâm, nghiêng người qua ghế kéo dây an toàn của Đàm Tôn Tuần qua.

Cánh tay để ngang trước người cậu ta, toàn bộ phần thân trên mềm mại của cô cũng áp vào người cậu ta. Ngón tay run rẩy của Đàm Tôn Tuần nắm chặt tay lái: “Cô…”

“Thắt dây an toàn cho cậu, đừng lộn xộn.”

Điền Yên kéo dây an toàn dưới cánh tay phải qua, cài khóa.

“Lái xe đến nơi an toàn rồi bỏ xe chạy trốn đi. Tốt nhất là nên ở nơi đông người, nhưng đừng có quá nhiều camera. Xe này có trang bị thiết bị định vị, họ sẽ sớm phát hiện vị trí của cậu. Xuống xe thì cầm theo khẩu súng này để phòng thân, tôi đã nạp đạn, nếu không nhầm thì trong đây có chín viên đạn.”

“Chờ một chút, chờ một chút!” Đàm Tôn Tuần cắt đứt lời cô, ánh mắt nhìn chằm chằm con đường phía trước, sau khi xác nhận không nguy hiểm mới liếc tầm mắt nhìn về phía cô.

“Cô có ý gì, tôi cảm giác lời nói của cô không đúng lắm?”

Điền Yên cụp mắt xuống, trên mặt áy náy: “Tôi không thể đi cùng cậu. Bàng Kinh Phú không tìm được tôi sẽ không từ bỏ. Tôi không biết anh ta có bao nhiêu thủ đoạn, anh ta trở lại chỉ là vấn đề thời gian, tôi phải nghĩ cách dẫn anh ta đi.”

“Cái gì mà dẫn đi! Cô cứ đi theo tôi là được. ICPO sẽ giúp chúng ta che giấu thân phận chạy tới chỗ khác sinh sống!”

“Tôi không có ý đó.”

Điền Yên mím chặt bờ môi khô nứt, nhìn chằm chằm con đường phía trước: “Nhiệm vụ của tôi còn chưa hoàn thành. Huống chi, dù có đi đâu tôi cũng rất sợ. Nếu như tôi ở cạnh cản trở Bàng Kinh Phú, có lẽ anh ta sẽ dời sản nghiệp trong nước ra nước ngoài.”

“Cô điên rồi! Mấy năm nay đến hết tết ICPO cũng chưa xong chuyện. Cô cho rằng một mình cô có thể thuyết phục cẩu tặc? Cô lấy đâu ra tự tin ngây thơ như vậy!”

“Không phải tôi tự tin.” Điền Yên nắm chặt ngón tay, âm thanh nhẹ hơn rất nhiều: “Tôi sợ.”

Cằm Đàm Tôn Tuần căng thẳng, nghiến răng nghiến lợi, hồi lâu cũng không thể tìm ra một lý do để thuyết phục cô. Cậu ta chỉ có thể nhấn ga xuống phía dưới, bất lực hét lên: “Không cho phép sợ! Không cho phép sợ! Có nghe hay không!”

Xa xa vang lên tiếng trực thăng ầm vang, Điền Yên cảnh giác đến mức dựng tóc gáy.

Cô xuyên qua cửa kính nhìn ra bầu trời bên ngoài. Đến ngã tư tiếp theo, Đàm Tôn Tuần đột nhiên đánh tay lái qua trái, sau khi đèn chuyển sang vàng, Điền Yên định mở cửa xe.

“Cô ngồi yên!”

“Dừng xe.”

“Tôi sẽ không để cô đi xuống chịu chết! Cô có biết bây giờ đi về sẽ có kết quả gì không!”

Điền Yên quay đầu lại tức giận với cậu ta: “Cậu cũng nói Bàng Kinh Phú sẽ không thể nào giết tôi, chỉ có cách này cậu mới có thể thành công chạy trốn. Nếu hai người chúng ta đều bị bắt trở về, cậu cảm thấy bản thân còn có đường sống sao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận