Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi tìm ICPO trước đi, tôi không tin Bàng Kinh Phú sẽ dám làm ẩu trước mặt đám người kia.”

Điền Yên cầm súng lên, hạ cửa sổ xuống: “Không thể chạy nữa, cậu dừng xe ở chỗ này, đi dọc theo con đường nhỏ không có giám sát phía trước. Chờ cậu tìm được ICPO…”

“Điền Yên, ngồi yên!”

Đàm Tôn Tuần gầm nhẹ, chợt rẽ sang phải. Hai chiếc Audi đột nhiên lao ra khỏi ngã tư ở phía trước, hiển nhiên là đang đuổi theo bắt bọn họ.

Điền Yên không thắt dây an toàn nên bị đập vào cửa xe, tóc bay ra ngoài cửa sổ đang mở. Cô đau đớn ôm lấy vai mình.

“Thắt dây an toàn vào, nhanh lên một chút!”

Điền Yên nhắm mắt lại với vẻ mặt chết lặng, giọng bình tĩnh.

“Đàm Tôn Tuần, tôi nói cậu dừng xe. Cậu cứ tiếp tục như vậy chỉ có đường chết, tôi mạo hiểm như vậy để cứu cậu ra, cậu muốn cho tôi thấy kết quả như vậy sao! Lúc tôi chọn dùng biện pháp này cũng đã quyết định xong rồi.”

Thấy cậu ta cắn răng trừng mắt né tránh xe cộ trên đường phố, căn bản không nghe cô đang nói gì, có thể là cậu ta đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Điền Yên đưa tay cầm súng ra ngoài cửa sổ, nhắm ngay bánh xe mà bắn.

Bánh xe trong nháy mắt nổ tung, khói trắng cuồn cuộn toả ra. Xe hơi bắt đầu mất lái rẽ sang bên phải, xe đang ở tốc độ cao không dừng được lập tức, đụng vào bậc thang bên lề đường, đầu xe trực tiếp đâm vào cột điện bên đường.

May mắn chính là túi hơi còn chưa bung ra, nhưng do đầu xe bị biến dạng, túi hơi bên cạnh vỡ tung. Đàm Tôn Tuần bị ép vào ghế lái không thể thoát ra ngoài, Điền Yên ném khẩu súng cho cậu ta.

“Cô làm gì….”

Điền Yên mở cửa xe, ngoài xe vẫn còn bốc ra khói trắng. Đàm Tôn Tuần liều mạng nắm lấy dây an toàn trên người, lại bị túi hơi ép tới mức không nhúc nhích được. Cậu ta gầm lên giận dữ với cô: “Điền Yên! Cô mà đi thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

Cô lạnh lùng đóng cửa xe, xuyên qua cửa xe nói với cậu ta.

“Đàm Tôn Tuần, cậu cút đi cho tôi.”

Trực thăng đã bay trên bầu trời, người Tứ Phương Trại từ bốn phương tám hướng vọt tới. Một lượng lớn ô tô màu đen chắn ngang ngã tư, người dân bị bao vây vào giữa hoảng loạn, tìm kiếm các cửa hàng xung quanh để né tránh.

Ánh sáng của máy bay trực thăng chiếu vào người Điền Yên. Ánh mặt trời vào ban ngày vô cùng rực rỡ, cô bị ánh sáng soi vào, cả người tản ra một tầng vầng sáng mơ hồ không rõ. Trong mùa đông, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đơn bạc đi giữa đường xe chạy.

Điền Yên giơ hai tay lên đầu hàng, lộ ra hai chân run rẩy vì lạnh. Sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào người cô.

Mười mấy người bước xuống từ tám chiếc xe phía trước, trong đó ba người đi tới bên cạnh Điền Yên, trong ống tay áo của bọn họ có giấu súng lục, nhắm ngay hai chân Điền Yên. Một người trong đó nói với cô.

“Điền tiểu thư, lão đại nói nếu cô còn trốn nữa sẽ bắn vào trong chân cô. Mời cô ngoan ngoãn lên xe trở về với chúng tôi.”

“Tôi đi với anh.” Mặt Điền Yên không thay đổi nghe theo.

Mấy người phá huỷ chiếc Mercedes bên cạnh, chạy tới nói: “Bên trong xe không có người.”

Một người đàn ông trong đó liếc nhìn chiếc xe bên đường, dùng họng súng nhắm vào Điền Yên ra hiệu: “Năm người các người đưa cô ta đi trước, những người còn lại chia nhau ra đi tìm người với tôi.”

Bốp—

Một cái bạt tai vang dội vững vàng rơi lên mặt cô, ngay sau đó Điền Yên bị Bàng Kinh Phú đá ngã xuống đất.

Hầm xe trống rỗng vang vọng âm thanh lanh lảnh, mấy chục chiếc xe nhỏ đậu ngổn ngang, tất cả mọi người có mặt đều nín thở, tập trung.

Bàng Kinh Phú giẫm lên chân Điền Yên, tàn nhẫn nghiền ép khiến cô rên rỉ thành tiếng. Bàng Kinh Phú nói với người Tứ Phương Trai đang vây xem.

“Tất cả mọi người đều nghe kỹ cho tôi! Một khi phát hiện cô ấy ra khỏi căn hộ này, thì đánh bàn chân thành tổ ong vò vẻ, có nghe hay không!”

“Dạ!”

Tiếng đáp lại vang dội chỉnh tề có thứ tự.

Bàng Kinh Phú cởi áo khoác ngoài ném lên người Điền Yên, sau khi dùng quần áo quấn lấy cô, anh vác cô lên bả vai, bước nhanh về phía thang máy.

Khu chung cư này đều là của anh, từ tầng bảy trở lên là chỗ ở của Tứ Phương Trai. Tầng sáu bị Điền Yên đốt, Bàng Kinh Phú đưa người lên tầng năm. Bố cục của tầng này đều được mở thông thoáng. Bên trong mới xây phần thô ra thì không có bất kỳ đồ đạc gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận