Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nơi này vốn là kho chứa đạn dược, toàn bộ cửa sổ bị xi măng phủ kín, bên trong phòng trừ mở đèn ra, không có bất kỳ ánh sáng bên ngoài nào có thể chiếu vào.

Điền Yên bị ném xuống sàn gạch sứ cứng.

Cả người cô đau đến cong lên, che gò má sưng khóc thút thít.

Áo choàng dài bị kéo ra, Bàng Kinh Phú ngồi xổm xuống, cách áo sơ mi duy nhất trên người cô nhéo chuẩn xác lên đầu vú, vặn ép sang phải giống như muốn véo đứt nó vậy.

Điền Yên rên rỉ đau đớn, nắm lấy cổ tay anh cầu xin tha thứ.

Đáy mắt Bàng Kinh Phú phủ đầy vẻ hung ác khủng bố, nghiến răng: “Cứ ăn mặc thế này mà đi ra ngoài? Hửm? Để cho tất cả người bên ngoài nhìn thấy ông đây ‘làm’ em như thế nào sao. Sao không mặc đồ lót rồi chạy, sao lại đứng trên đường cho người ta nhìn! Đồ đê tiện!”

Anh buông tay ra, định tát vào mặt cô lần nữa. Điền Yên hét lên, né tránh, che nửa khuôn mặt sưng tấy. Bàng Kinh Phú dùng tay tát lên mu bàn tay cô, tránh thoát một kiếp.

“Thật xin lỗi… thật xin lỗi. Em chỉ muốn cứu cậu ta, em không muốn trốn. Thật xin lỗi, em không có cách nào khác, thật xin lỗi…”

“Ông đây muốn nghe em nói xin lỗi sao!”

“Ông đây muốn em nghe lời! Mẹ nó, cuối cùng trừ lừa gạt là yêu ông đây ra, em còn biết làm gì!”

Điền Yên khóc lóc chảy nước mắt nước mũi: “Em chỉ muốn cứu cậu ta…”

Bàng Kinh Phú bóp cổ cô, ấn cô xuống gạch lát sàn cứng rắn. Trong nháy mắt oxy bị tước đoạt, nghẹt thở khiến não Điền Yên ứ máu, phình to. Huyệt thái dương đột nhiên nảy lên, nửa gương mặt sung huyết, dáng vẻ trở nên khiếp người cực kỳ.

“Lừa gạt tôi đúng không, hả? Em lại lừa gạt tôi.”

Bàng Kinh Phú tức giận đến bật cười. Anh biết rõ trong miệng Điền Yên không có một câu nói thật, cuối cùng lại còn phải oán trách lên người cô, tức giận tại sao những lời nói dối của cô không phải là sự thật.

Khi nhìn thấy cô dùng súng chĩa vào đầu qua video giám sát mà không chút do dự và sợ hãi. Bàng Kinh Phú làm sao có thể tin tưởng cô thật lòng yêu anh đây.

Cái loại ánh mắt và biểu cảm đó, rõ ràng là hận anh thấu xương. Thà rằng cầm súng cướp cò cũng phải quyết tâm chạy ra khỏi địa ngục.

Bàng Kinh Phú cởi chiếc áo sơ mi duy nhất trên người Điền Yên xuống. Da thịt dán vào gạch sứ lạnh thấu xương, lạnh đến mức ngay cả tiểu huyệt cũng cắn chặt anh không thả.

Hai chân thon trắng nõn chỉ thích hợp để vác lên vai để ‘làm’.

Bàng Kinh Phú không phải đang phát tiết, chẳng qua đang đơn thuần trừng phạt cô. Biết rõ trong tiểu huyệt không có dâm dịch nhưng vẫn cố chấp đẩy vào trong.

Lối đi khô ráo đến nỗi côn thịt khổng lồ của anh đau đến trầy da sứt thịt. Điền Yên đau đến che bụng khóc thút thít.

“Có đau mới nhớ kỹ! Lần sau còn dám chạy thì thứ chọc vào không phải là đồ của tôi đâu! Ông đây tùy tiện cầm một cây gậy cũng có thể xé nát em.”

Điền Yên bấu vào đầu vai của anh, chất áo sơ mi mềm mại bị tay cô vò nát, xương lưng gầy yếu cọ xát liên tục trên nền đất cứng. Mỗi lần va chạm, xương có cảm giác như bị nghiền nát.

Hai múi âm môi trắng noãn bị côn thịt lớn dồn nén, ngay cả một mảnh âm môi cũng bị đẩy vào trong.

Các dây thần kinh tập trung vào miệng huyệt nhạy cảm, mỗi lần ra vào khô khốc đến mức khiến cô vô cùng đau đớn đến không muốn sống. Cô có thể cảm nhận rõ ràng vị trí và lực đưa vào của gậy thịt.

Cô đau đến nâng ngực lên, hèn mọn xin anh bỏ qua cho mình.

“Hư mất… Muốn hư, em đau quá.”

Bàng Kinh Phú nhéo đầu vú cứng rắn, các ngón tay túm chặt núm vú hồng hào béo mập đến sưng đỏ, đồng thời va chạm khiến Điền Yên đau khổ, tuyệt vọng đến sụp đổ.

Kết hợp với âm thanh bộp bộp tiết tấu rõ ràng, tốc độ nhanh giống như tiếng tát, mỗi một tiếng đánh đều rõ ràng lại vang vọng mãnh liệt. Khi côn thịt rút ra, tiểu huyệt đang dính chặt vào côn thịt sẽ lật ra ngoài.

“Em cho rằng không có Đàm Tôn Tuần thì tôi không uy hiếp được em sao? Đừng quên Điền Xuân Oanh, nếu em còn dám chạy một lần nữa thì tôi sẽ khai đao với bà ấy!”

Điền Yên đau đớn ngửa cổ lên, nước mắt từ đuôi mắt chảy ngược vào lỗ tai. Cô khóc vô cùng dữ tợn, ngay cả tiếng khóc cũng trở nên không tiếng động, cổ họng nghẹn ngào phát ra tiếng thở hổn hển khàn khàn đứt quãng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận