Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điều may mắn duy nhất là dường như Đàm Tôn Tuần không bị tìm thấy. Nếu không dựa theo tính cách của Bàng Kinh Phú, nhất định sẽ lấy cậu ta ra uy hiếp cô, để cô ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Điền Yên vẫn luôn khỏa thân, trong này quá tối, lâu ngày cô có cảm giác như mình sắp bị mù.

Thời gian dài nằm trên mặt đất lạnh như băng, vì gạch hấp thu nhiệt lượng trên cơ thể khiến cơ thể và cơ bắp của cô thường xuyên bị đau nhức.

Da Điền Yên bị va đến xanh tím. Dần dần, ý thức của cô càng trở nên mơ hồ, thậm chí ngay cả cuộc ân ái kết thúc khi nào cũng không biết.

Cô giống như một con cá chết trong kho đông lạnh, liên tục nói cầu xin tha thứ cũng cảm thấy là một loại hành hạ. Cô nói đến miệng đắng lưỡi khô, Bàng Kinh Phú cũng sẽ không buông tha cho cô.

Bàng Kinh Phú nói với Điền Yên: “Đây không phải là thứ em muốn sao.”

Lúc ở bệnh viện Điền Yên cũng đã nói, để anh xem cô như vật chứa có thể trút giận bất cứ lúc nào.

Mà bây giờ cô thật sự biến thành vật chứa dành riêng cho anh.

Bàng Kinh Phú cố ý trừng phạt cô, Điền Yên cũng theo ý muốn của anh, ngoan ngoãn hoàn thành hình phạt mà anh đưa ra.

Chẳng qua ý chí của Điền Yên kiên định hơn Bàng Kinh Phú nghĩ, một tháng trôi qua, ngoại trừ những phản ứng sinh lý xuất hiện trên cơ thể ra, cô chưa bao giờ sụp đổ hay tuyệt vọng.

Mỗi ngày Bàng Kinh Phú đều kinh hồn bạt vía nhìn camera giám sát, anh sợ cô sẽ tông vào tường tự sát.

Điền Yên thật sự có thể tình nguyện chết trong phòng chứ không cầu xin tha thứ, gào khóc quỳ xuống dập đầu, xin anh cho cô ra ngoài như cô đã làm cho Đàm Tôn Tuần.

Ngày Điền Yên có thể ra ngoài là một ngày mùa đông đầy nắng rực rỡ.

Xong khi tắm xong, Bàng Kinh Phú quấn cô trong chiếc áo khoác bông màu đen vừa dày vừa nặng, bên trong trống không, cái gì cũng không mặc.

Sau khi được bế lên xe, bịt mắt của Điền Yên cuối cùng cũng được tháo ra

Ánh mặt trời quá nhức mắt, cô chưa kịp thích ứng với ánh sáng. Cô bị chói mắt bởi ánh sáng chiếu từ ngoài cửa xe vào, cô chói mắt vùi vào trong ngực Bàng Kinh Phú.

Mặc dù có màng ngăn trên cửa sổ, cô vẫn cảm thấy không thoải mái. Điền Yên đã ở trong căn hộ được một tháng, lúc này Bàng Kinh Phú mới phát hiện da cô tái nhợt như một tờ giấy trắng.

Bàng Kinh Phú ôm bả vai Điền Yên, kéo nửa người trên của cô vào trong ngực của mình. Trán Điền Yên áp vào xương quai xanh rắn chắc của anh, chóp mũi thoang thoảng mùi nước giặt quần áo trên người anh.

Kỳ quái chính là anh thường xuyên hút thuốc, nhưng trên người không ngửi thấy mùi hăng nồng của khói thuốc lá, cái này có lẽ là do chứng sạch sẽ thần bí của anh.

“Bàng tiên sinh, anh đưa em đi đâu vậy?”

“Có phần nói chuyện của em sao.”

Trong lồng ngực anh rung động đến chói tai, bàn tay trên vai ôm chặt cô vào ngực, nhưng giọng nói lại lạnh lùng vô tình. Điền Yên hoài nghi anh đang cố ý giả vờ.

Chiếc xe này không phải là chiếc Range Rover rộng rãi mà Điền Yên mong muốn, mà là chiếc Mercedes-Benz anh thường lái nhất.

Điền Yên dán má trái vào ngực anh, cô khó khăn luồn cánh tay vào trong tay áo của anh. Anh chỉ quấn chặt quần áo cho cô. Sau đó cô ôm lấy eo Bàng Kinh Phú, thân mật áp sát vào anh.

“Bàng tiên sinh, anh không cảm thấy không gian của chiếc xe này có chút nhỏ sao.”

Bàng Kinh Phú giống như là cố ý: “Phía sau chỉ ngồi một người thì sao biết là nhỏ.”

“Rõ ràng là hai người.”

“Em là người sao? Em không phải là vật chứa của tôi à?”

Điền Yên nhất thời không biết anh đang tức giận cái gì, hay là cố ý đón ý nói hùa rằng cô muốn trở thành nhà vệ sinh hình người.

“Anh nói cái gì thì chính là cái đó.”

Điền Yên dứt khoát không phản bác, cô híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời chiếu vào đôi mắt đau nhức của cô, nước mắt của cô bị kích thích chảy ra. Để thích ứng với ánh sáng càng sớm càng tốt, cô chỉ có thể nhìn thẳng ra cửa sổ.

Một bàn tay to lớn che mắt cô lại.

Tầm nhìn của cô rơi vào bóng tối, con ngươi đau nhức của cô lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Điền Yên há miệng chuẩn bị nói chuyện, Bàng Kinh Phú lạnh lùng nói: “Không nhìn ra em còn có thiên hướng tự ngược đấy.”

“Không phải vậy, em muốn thích ứng, em cũng không thể luôn nhắm mắt được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận