Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy em có thể làm một người mù.”

Điền Yên càng ôm chặt eo anh hơn.

“Bàng tiên sinh, anh biết ước mơ của em là gì không?”

Bàng Kinh Phú vẫn không lên tiếng như cũ, anh dựa vào lưng ghế nhắm mắt, dáng vẻ giống như là muốn ngủ.

“Em muốn nghỉ hưu vào năm hai mươi lăm tuổi, sau đó cầm tiền gửi ngân hàng tìm một chỗ không người để ẩn cư, nuôi một con chó nữa. Ngày thường đi câu cá một chút, chơi đùa dưới nước, sống một cuộc sống bình yên như chốn bồng lai tiên cảnh.”

“Nếu như có thể, em cũng muốn ở cùng với anh. Nhưng chí hướng của anh dường như rất to lớn, em không đuổi kịp bước chân anh. Anh có thể để em đơn độc ở chốn bồng lai tiên cảnh, sau đó chờ anh có nhu cầu sinh lý lại tới tìm em.”

Bàng Kinh Phú giận cười.

“Em thật biết cách sai khiến người khác.”

“Nào có.” Giọng nói của Điền Yên nũng nịu mềm nhũn, cộng thêm vẻ ngoài mang tính lừa dối, hồn nhiên ngây thơ như một cô gái nhỏ mộng tưởng hão huyền.

“Em thật sự rất thích anh. Lần đầu tiên của em là anh, nụ hôn đầu của em cũng cho anh. Em đưa anh hết tất cả, tại sao anh cứ cảm thấy em không yêu anh chứ?”

“Không người phụ nữ nào sẵn lòng trao những thứ này cho người mình không yêu.”

Đối với lời giải thích của cô, Bàng Kinh Phú không đồng ý.

Đánh giá từ một tháng cô bị giam cầm, Điền Yên là người sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi đạt được mục đích của mình.

Anh không cảm thấy Điền Yên trân trọng những thứ như vậy, đổi một người đàn ông khác cô cũng sẽ làm như vậy. Kẻ tuyệt tình đầy rẫy những lời dối trá có thể khiến người khác phải dâng hiến sự chân thành của mình.

Bàng Kinh Phú biết rõ như vậy nhưng anh vẫn bị cô dắt mũi. Anh giống như một người bị bệnh nan y giai đoạn cuối, bề ngoài dửng dưng đối mặt với kết quả như biết rõ tất cả, nhưng vẫn không thể kìm nén được cảm giác khiếp sợ không thể khống chế trong lòng.

“Em nói nhiều quá. Nếu làm vật chứa của ông đây thì ngậm miệng lại đi, vật chứa biết nói chuyện sao?”

Điền Yên mềm nhũn ồ một tiếng, cơ thể giãy giụa cọ xát lên người anh một cái, giống như chú mèo con tìm vị trí thoải mái nhất để nhắm mắt ngủ.

Nghe được tiếng hít thở dần đều của cô, Bàng Kinh Phú chậm rãi hạ tay xuống khỏi mặt cô, cánh tay đau nhức vô lực để trên ghế.

Điền Yên không biết rằng vách ngăn phía trước hoàn toàn không được kéo xuống. Phó Hách Thanh đang lái xe và Lưu Hoành Dật đang ngồi ở ghế phụ đều nghe rõ cuộc trò chuyện thân mật của hai người họ.

“Con chó kia đâu?”

Những lời này hiển nhiên là đang hỏi hai người trước mặt.

Phó Hách Thanh: “Anh nói nó không nghe lời cho nên tôi gửi nó đến trường giáo dục, anh muốn nhận lại nó sao?”

Đầu Bàng Kinh Phú đau nhói, anh mới phản ứng lại bản thân đang làm gì. Tại sao anh phải nghe theo Điền Yên chứ?

Điền Yên chuyển vào một ngôi nhà kiểu Trung Hoa. Nơi này không giống căn hộ, chỉ có một tầng, nhưng được chia thành rất nhiều phòng.

Trong nhà có một khoảng sân rộng theo phong cách Trung Hoa hiện đại, một con đường mòn lát gạch xanh thông đến từng xó xỉnh trong sân nhà. Bên cạnh ao cá cẩm lý hình chữ nhật được lát đá granite màu trắng xám, bên cạnh là bức tường gạch xanh cao hai mét.

Độ cao ngất khiến Điền Yên ở trong sân có cảm giác như ếch ngồi đáy giếng, ngửa mặt nhìn lên bầu trời vuông vắn.

Cửa nhà là kiểu cửa đồng nặng trịch, trừ phi dùng dấu vân tay, nếu không không cách nào ra vào được.

Bên kia sân có mấy cây trúc mảnh khảnh, bóng tre đu đưa. Trong góc trưng bày mấy chậu cây cảnh, được cắt tỉa cẩn thận, dày công cắt sửa xanh biếc. Không hiểu sao lại khiến Điền Yên nhớ tới một người.

Cô nhớ nhà của Phạm Tự Khanh cũng có những thứ này.

Trong phòng bày đầy bình hoa, thư pháp thiết kế rất độc đáo. Mọi thứ ở đây đều mới toanh, nhưng kỳ lạ là Điền Yên không ngửi thấy mùi sơn nào cả.

Lúc Bàng Kinh Phú trở lại, Điền Yên đang ngồi trên bậc thềm trước sân.

Anh cởi áo choàng dài ra, chỉ mặc áo sơ mi màu đen và quần dài rộng. Ống tay áo được xắn lên lộ ra gân xanh mơ hồ trên cánh tay. Hai tay anh đút vào túi quần, áo sơ mi chỗ ngực hơi phồng lên.

Cơ thể anh to lớn, áo sơ mi chỗ cánh tay và bả vai có chút căng.

Trên người Điền Yên mặc một chiếc áo khoác bông rộng thùng thình, cô hỏi anh đây là đâu. Cô định kéo khóa kéo ra, để lộ cơ thể trần truồng bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận