Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ở đây không phải Dương Thành chứ? Bàng tiên sinh, em nóng quá, ở đây nhiệt độ cao quá.”

Bàng Kinh Phú thấy động tác của cô, anh cau mày: “Lăn vào phòng ngủ đi.”

“Anh thật hung dữ.”

Điền Yên tủi thân bò dậy. Cô bị bọc lại giống như gấu trúc vậy, động tác chậm rãi có chút vụng về.

Bàng Kinh Phú sợ cô bị ngã, anh bước nhanh tới, níu cánh tay cô lại.

Anh dùng sức khiến bắp thịt dưới chiếc đồng hồ màu bạc căng lên. Anh kéo Điền Yên vào phòng ngủ.

“Bàng tiên sinh, đây là đâu vậy?

“Dương Thành.” Đầu Bàng Kinh Phú cũng không quay lại.

Điền Yên nhíu mày.

Đã đoán đúng.

Tủ quần áo trong phòng ngủ có treo áo choàng tắm, Bàng Kinh Phú ném cho cô. Điền Yên ngồi ở mép giường, trong mắt tràn ngập ánh sáng vỡ vụn, có ý muốn cầu xin. Bàng Kinh Phú biết giây tiếp theo Điền Yên sẽ nói chuyện gì.

“Bạn của em vẫn còn ở trong tay anh ta…”

Đối mặt với ánh mắt lạnh ngắt của anh, như đao sắc bén khiến người ta rùng mình một trận.

Hai tay Bàng Kinh đút vào túi đứng trước mặt Điền Yên, cơ thể cao lớn mang cảm giác uy hiếp, để cho cô nhớ lại lúc mình bị tát là như thế nào. Điền Yên cúi đầu xuống, hít mũi một cái.

“Thật xin lỗi… Em không nói nữa, anh đừng đánh em.”

Ngón tay trong túi quần của Bàng Kinh Phú không chịu được mà giật giật.

Mười ngày, nửa tháng, một tháng.

Điền Yên đợi ở chỗ này càng ngày càng lâu, cô lại càng hốt hoảng.

Mỗi ngày Bàng Kinh Phú đều đi sớm về trễ, sau khi trở về lại làm Điền Yên đến nửa đêm. Cô bị nhốt trong căn nhà có giá trị không rẻ này, được nuôi đến non nớt trắng nõn, trở thành một con chim hoàng yến như ếch ngồi đáy giếng.

Điền Yên không thấy được phong cảnh bên ngoài, nhưng có thể nghe thấy tiếng máy bay trực thăng bay qua đỉnh đầu, mỗi ngày còn có thể nghe được tiếng chạy bộ chỉnh tề có thứ tự.

Bàng Kinh Phú đang hợp tác với Phạm Tự Khanh để mở rộng doanh trại quân đội lớn mạnh của anh. Khu vực Điền Yên sinh sống gần khu vực cấm của doanh trại quân đội.

Cùng tham gia vào lần hợp tác này còn có người đã cung cấp tất cả phụ tùng và bản vẽ cho nhà máy 113, Trình Anh Ngôn.

Trình Anh Ngôn xuất thân là thương nhân, điều hành doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ hậu cần vận tải biển và du lịch tàu biển ở khu vực cảng biển. Ở tuổi 38, anh ta đã leo lên vị trí trên cao, lãnh đạo và phát triển thành công nhiều tuyến đường biển quan trọng.

Kể từ khi anh ta mua lại một nhà máy sản xuất máy móc, nhiều đối tác phụ tùng cơ khí có độ chính xác cao đã tiếp cận anh ta, mong muốn tìm kiếm sự hợp tác.

Trình Anh Ngôn coi thường chút lợi ích nhỏ nhặt kia, lại nổi hứng thú với giá cả trên thị trường. Anh ta luôn cảm thấy đây là một tiềm lực, dẫu sao đây cũng là biện pháp kiếm tiền được viết trong luật hình sự. (Ý là đi tù í -.-)

Vì vậy anh ta đã tự mình mở một phòng tập bắn súng quy mô lớn, mở rộng các mối quan hệ, trở thành trung tâm giải trí đầu tiên có thâm niên bắn súng thật ở trong nước. Đúng như dự đoán, rất nhiều người giàu có đã bị thu hút. Trong lúc nói chuyện phiếm thì biết được thị trường buôn lậu súng mang lại tiềm lực khổng lồ ở châu Á.

Sở thích kiếm tiền của anh ta chỉ đứng thứ hai, thứ nhất chủ yếu là vì mở rộng kinh doanh và chiếm lĩnh thị trường. Bất kể là lỗ hay lãi, miễn là không có ai cạnh tranh với anh ta thì đều được, để tránh bản thân bị ảnh hưởng bởi dòng chảy thị trường.

Sau khi đi lòng vòng, Trình Anh Ngôn tìm tới Bàng Kinh Phú. Anh ta không đòi chia phần, nhưng nhất định phải kéo Bàng Kinh Phú lên chiếc thuyền lớn này, để anh tham gia vào. Như vậy, cho dù có bao nhiêu hồng thủy đánh tới, anh ta cũng sẽ không lo chuyện làm ăn trong gia tộc sẽ sụp đổ sau một đêm.

Phạm Tự Khanh tạo ra quân đội đơn giản là vì muốn độc chiếm quyền lực. Anh ta có dã tâm lớn, muốn sử dụng đội quân này để kiểm soát chính sách địa phương và tìm cách trả thù những kẻ đã trục xuất mình khỏi gia tộc.

Trình Anh Ngôn cung cấp cơ sở buôn lậu cho Bàng Kinh Phú, Bàng Kinh Phú bán súng ống đạn dược cho Phạm Tự Khanh với giá thấp. Nhìn như ba người đều giao dịch hòa bình có lợi, nhưng chỉ cần một chút gió thổi nhỏ, xung đột nội bộ giữa họ là điều không thể tránh khỏi.

Một tháng qua, ba người đã tổ chức rất nhiều bữa tiệc tối ở Dương Thành. Tuy bề ngoài có vẻ hòa hợp nhưng lại đang âm thầm đấu đá trong tối không ngừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận