Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một khi cán cân nghiêng về một hướng thì hai người còn lại sẽ ngã nhào bất cứ lúc nào. Một trong số họ sẽ nắm quyền lực độc quyền, cho nên bọn họ phải nắm bắt được điểm yếu của nhau.

Có thể nói điểm yếu của Bàng Kinh Phú đã lộ trên mặt nước rồi, chẳng qua là Điền Yên thân ngồi đáy giếng nên không biết mà thôi.

Kho quân dụng trong tay Bàng Kinh Phú đang từng bước khôi phục lại bình thường, nhưng nếu như dựa theo khuynh hướng này, anh lại không thể độc chiếm một mình, tất cả lộ trình giao dịch sau này đều phải dựa theo Trình Anh Ngôn.

Đây đối với người đã quen độc chiếm một mình như anh là một quyết sách nguy hiểm.

Anh đang nghĩ ra cách để kéo quyền chủ động trở lại, cũng nghĩ đủ cách để giữ Điền Yên trong hoàn cảnh an toàn.

Ngày Điền Yên có thể ra ngoài, trên lịch hiển thị đã sắp đến năm mới.

Những bông tuyết thật sự đã rơi trong thời tiết khô hanh ở huyện Dương Thành. Điền Yên đeo khăn quàng cổ, mặc áo khoác cotton màu đen dài đến mắt cá chân. Cô đang đi bên trong hàng rào thép gai của khu quân sự, theo sau là hai người Tứ Phương Trai.

Bàng Kinh Phú cho phép cô đi loanh quanh, nhưng khi Điền Yên thấy nơi mình đang sống, cô hoàn toàn từ bỏ ý định bỏ trốn.

Bốn phía được bao quanh bởi hàng rào lưới sắt dày đặc, cứ cách vài mét lại có những cột sắt được cắm xuống đất để chống đỡ vững chắc cho hàng rào của khu vực cấm này.

Phía trên lưới sắt, dây điện đan xen vào nhau, dường như có thể nghe được luồng điện vù vù yếu ớt.

Quân nhân đang tuần tra lân cận cầm vũ khí trong tay, camera thỉnh thoảng sẽ quay ở mọi ngóc ngách, toàn bộ bãi tập đều được theo dõi không sót một nơi. Bốn phía không có cây cối che chắn, bên trong quân khu thỉnh thoảng vang lên những khẩu hiệu trầm thấp.

Căn nhà của Điền Yên nằm ở một góc khu quân sự.

Khi cô đang đi dạo, những bông tuyết trên trời rơi xuống đầu giống như gàu. Từ xa có hai bóng người đang đi về phía bên này.

Hai người bước tới, Điền Yên mới phát hiện một trong số họ là Phạm Tự Khanh. Có lẽ là do chiếc áo khoác len trắng mịn như nhung mà anh ta đang mặc, nó rất phù hợp với tính cách đặc trưng của anh ta, đến nỗi chưa nhìn thấy mặt, cô đã dẫn đầu nhận ra.

Bên cạnh Phạm Tự Khanh có một người đàn ông mặc áo khoác măng tô, mái tóc được vuốt gel lên đỉnh đầu để lộ vầng trán đầy đặn. Anh ta đeo găng tay da màu đen, trên găng tay có một vòng lông tơ đen trắng thể hiện gu thẩm mỹ lịch lãm của người đàn ông.

“Xem ra cuối cùng Phú tiên sinh cũng chịu thả báu vật của anh ta ra ngoài để thấy ánh sáng mặt trời rồi.”

Người đang nói chuyện chính là Phạm Tự Khanh. Nụ cười híp mắt của anh ta che đậy dưới mắt kính không rõ nghĩa.

Người đàn ông bên cạnh dường như hiểu ý của anh ta, bừng tỉnh hiểu ra nhìn về phía Điền Yên.

“Không ngờ lại là một cô gái trẻ như vậy. Tôi khá tò mò khẩu vị của ông chủ Phú là như thế nào, ngược lại thật là bất ngờ.”

Dáng vẻ của Điền Yên như sinh viên miệng còn hôi sữa, chỉ cần cô diễn một chút, sự chân thành ngốc nghếch kia có thể bộc lộ qua ánh mắt trong suốt, chiếm được cảm tình của mọi người.

Cô cũng mỉm cười chào hỏi Phạm Tự Khanh: “Phạm tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Điền Yên vừa nhìn về phía người đàn ông bên cạnh anh ta.

Người đàn ông chủ động tự giới thiệu, đưa tay về phía cô: “Kẻ hèn họ Trình, tên Anh Ngôn, Anh trong anh minh như trời như trăng, ngôn truyền thân giáo(*).”

(*): lời nói đi đôi với việc làm

Điền Yên cũng mỉm cười: “Điền Yên.”

Cô bắt lấy tay anh ta qua chiếc găng tay da. Sau khi đối phương dùng sức, rất nhanh buông ra.

Điền Yên nhìn Phạm Tự Khanh, học theo nụ cười của anh ta, chẳng qua chỉ là giả vờ bắt chước theo.

Trình Anh Ngôn ngược lại lại nhìn thấu.

“Giao tình của hai vị khá sâu nhỉ, hình như cô Điền có lời muốn nói với Phạm tiên sinh thì phải.”

Khóe miệng Điền Yên lập tức hạ xuống.

Phạm Tự Khanh vừa nhìn đã hiểu suy nghĩ của cô, cười nói: “Không, là tôi có lời muốn nói. Điền Yên tiểu thư có thể đi cùng tôi được không?”

Điền Yên đưa mắt ra hiệu cho những người phía sau cô.

Hai người Tứ Phương Trai đã sớm ghi nhớ nội dung cuộc trò chuyện của họ. Chờ sau khi Bàng Kinh Phú trở về sẽ báo với anh không sót một chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận