Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên bĩu môi, ôm cánh tay anh, thân mật nép vào người anh. Đây là cách tiếp xúc cơ thể mà những người yêu nhau thích nhất, cũng là khoảng cách mà Bàng Kinh Phú thích.

“Vậy lần sau anh mua cho em một cái khăn quàng màu đen, trung hòa một chút, như vậy nhìn em sẽ không ngây thơ như vậy nữa.”

Bàng Kinh Phú giơ cánh tay lên, cô còn tưởng rằng anh muốn đẩy cô ra, không ngờ anh lại trực tiếp ôm lấy bả vai cô, ngón tay vuốt ve từ đỉnh đầu xuống gáy.

“Lần sau nói.” Điếu thuốc run lên theo giọng nói của anh, âm thanh hàm hồ không rõ.

Trong một tháng ở cùng nhau ở Dương Thành, có lẽ là vì thường xuyên làm tình, hoặc là Điền Yên khôn khéo không ồn không nháo, sự kiên nhẫn của Bàng Kinh Phú với cô đã tăng lên gấp đôi.

Lúc trước còn nhao nhao ầm ĩ nói cô giả vờ, đến bây giờ ngay cả phản bác cũng lười. Bàng Kinh Phú cảm thấy cuộc sống như thế này cũng không tệ, so với việc làm khó dễ với lời nói dối của cô, tâm trạng lo lắng khiến anh không thể tận hưởng khoảng thời gian ở bên Điền Yên.

Anh có thể bao dung hết tất cả cảm xúc nhỏ nhặt của Điền Yên, điều kiện tiên quyết là tốt nhất cô cứ giả vờ như lúc này.

Sau khi ra khỏi nhà hàng, ven đường có dựng một quầy bán pháo hoa, bên cạnh dựng một chiếc đèn lồng đỏ trông đặc biệt bắt mắt.

Mấy bạn nhỏ tụ tập lại một chỗ, vài cây tiên nữ được xếp lại với nhau, một đứa trẻ có vẻ to gan cầm bật lửa dẫn đầu.

“Một, hai, ba!”

Một đứa trẻ hô to, ngọn lửa bùng lên. Sau đó đũa thần phun ra những tia lửa xinh đẹp kèm theo tiếng ‘chíu chíu’, mấy người xung quanh hưng phấn hét lên, nhìn chằm chằm hết sức chăm chú.

Điền Yên cũng đang ngó nhìn sang.

Chẳng bao lâu sau, Nham Oanh đã mua tất cả pháo hoa tiên nữ của người bán hàng rong, chuyển giao tới tay Bàng Kinh Phú. Bàng Kinh Phú đưa cho Điền Yên, toàn bộ quá trình không ai nói chuyện.

“Oa!”

Hai mắt Điền Yên sáng rực, tràn đầy sùng bái: “Bàng tiên sinh, anh thật đúng là đại gia.”

Điền Yên hưng phấn nhận lấy. Bàng Kinh Phú nhớ ra gì đó, khóe miệng đang cong rất nhanh hạ xuống.

“Sẽ không đưa bật lửa cho em, bây giờ không được phép chơi những thứ này.”

Điền Yên dĩ nhiên biết anh biến sắc là vì chuyện gì.

Vẻ mặt cô tiếc nuối vuốt hộp tiên nữ, cố tìm một cái cớ có vẻ cao thâm.

“Được rồi. Trẻ con không thể chơi với lửa, em biết mà, sẽ tè ra giường.”

“Chơi với lửa không chắc sẽ làm ướt giường, chỉ cần tôi muốn thì cũng có thể khiến em tiểu ra.”

Bàng Kinh Phú châm một điếu thuốc, cả người thoải mái, lười biếng. Lời nói ra khỏi miệng cũng có vẻ thờ ơ, mỗi một câu một chữ đều là lời hạ lưu.

Điền Yên nhìn Nham Oanh bên cạnh anh một cái. Thằng nhóc ngốc này hình như không biết bọn họ đang nói chuyện gì, vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ. Lúc cậu ta chuẩn bị nghĩ ra, điện thoại trong túi lại vang lên.

Nham Oanh bắt máy, qua hai giây mới cung kính đưa cho Bàng Kinh Phú.

“Ông chủ, có một lô hàng đến bến cảng sớm hơn dự kiến.”

Sau khi cúp điện thoại, Bàng Kinh Phú dặn dò Nham Oanh: “Đưa cô ấy về.”

Hôm nay cũng coi như là một lần hẹn hò. Bàng Kinh Phú cố ý chọn qua năm mới, chính là vì cho Điền Yên có cảm giác nghi thứ, cũng để cô ra ngoài hóng gió sau một thời gian dài.

Chẳng qua vì Bàng Kinh Phú có công việc đột xuất, Điền Yên không thể không trở lại căn nhà an ninh nghiêm ngặt kia.

Nhưng mới trở về không bao lâu, lại có ‘khách’ đến.

Người đến không vào bằng cửa chính, mà là leo tường.

Điền Yên ngồi trên bậc thềm trong sân nhà, cô đang chơi pháo hoa không có linh hồn thì hai kẻ trộm mặc đồ đen nhảy vào. Lúc họ tiếp đất có loại ảo giác như siêu anh hùng, đầu gối chạm đất, tay chống mặt đất.

Bọn họ phong độ nhẹ nhàng đứng dậy, không một chút bụi bặm, sợi dây tai nghe màu đen buông thõng trên vai và cổ trông đặc biệt nghiêm túc.

“Điền Yên tiểu thư, chủ nhân mời cô qua một chuyến.”

Điền Yên đến dinh thự của Phạm Tự Khanh. Cô đi trên cây cầu hình vòm của ao cá cẩm lý, nhìn khắp nơi, định tìm một số dấu vết có liên quan đến Chúc Nhược Vân.

Cửa phòng trà được kéo ra, Phạm Tự Khanh nhàn nhã ngồi trên ghế xích đu thưởng trà. Trên chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình chỉ có một chiếc thắt lưng dài.

Anh ta hết lần này đến lần khác chọn thời gian này, giống như sớm biết cô sẽ ra ngoài vậy. Chắc có lẽ anh ta đã dùng cách nào đó dụ Bàng Kinh Phú đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận