Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mặt cô ta đầy nước mắt, bởi vì sợ hãi không dám lên tiếng, cho dù là nghe được giọng của Điền Yên nhưng cô ta cũng chỉ có thể hèn nhát chảy nước mắt cầu xin.

Trình Anh Ngôn thu súng lại, đi ra ngoài, trên mặt nghi ngờ hỏi: “Con tin này đối với cậu hình như không còn tác dụng gì, cậu không định xử lý sao?”

Phạm Tự Khanh nhìn về phía cô ta, cười nói như thường: “Phòng trước vô hại.”

Trình Anh Ngôn vạch trần anh ta: “Ngược lại cậu nhìn không giống như người sẽ để người khác biết bí mật của mình.”

Điền Yên được người bên ngoài đỡ lăn trở lại nhà.

Một sợi dây trói ngang hông cô, đợi cô xuống thì tháo sợi dây ra, kéo dây ra hiệu cho người ở đầu bên kia.

Sợi dây nhanh chóng được rút lại, theo sau là tiếng xe hơi nổ máy rời đi.

Điền Yên đứng tại chỗ không động. Cô nhìn về phía Bàng Kinh Phú đang ngắm nhìn ao cá cẩm lý trong sân nhà.

Anh mặc áo khoác màu đen, thiết kế đơn giản không có bất kỳ trang trí không cần thiết nào, hai tay chắp ra sau lưng, ánh mắt chăm chú nhìn đàn cá cẩm lý trong nước, đoan chính thận trọng.

Quần tây dài xắn lên để lộ mắt cá chân gợi cảm. Anh mang dép lê giống như là đã trở về từ sớm.

Bàng Kinh Phú chậm rãi quay đầu lại. Điền Yên kéo cổ áo lông xuống, lấy miếng micro dán trên cổ và một sợi dây cao su nối với màn hình ra, dùng lực kéo nó ra khỏi quần áo.

Cô cười tự tin khoe khoang, trong mắt lấp lánh rực rỡ, thái độ không hề sợ hãi, vô cùng to gần kiêu ngạo.

Cái loại cảm giác bá đạo và ngông cuồng này không giống như một chú mèo ngoan ngoãn, mà càng giống như mèo con sau khi bắt được chuột, kiêu căng chờ chủ nhân khen ngợi.

“Em làm vậy anh có hài lòng không, Bàng tiên sinh.”

Lần thứ hai Phạm Tự Khanh dùng thân phận nặc danh để giao dịch với Bàng Kinh Phú, hàng hóa vận chuyển đường biển gặp tai nạn trên biển.

Một chiếc tàu chở hàng năm nghìn tấn DWT và tàu du lịch va chạm trên biển khiến tàu du lịch chìm thẳng xuống biển.

Để che giấu tai mắt, tàu du lịch của Trình Anh Ngôn cung cấp cho Bàng Kinh Phú đã được cải tiến, để đáp ứng nhu cầu vận chuyển hàng hóa đặc biệt. Gần như toàn bộ cơ sở vật chất phức tạp bên trong đều bị khoét rỗng, hoàn toàn không thể chịu được tác động của vụ tai nạn.

Ba trăm tấn hàng trên tàu cũng chìm xuống đáy biển. Người của Bàng Kinh Phú đã gọi điện báo cho Phạm Tự Khanh, hỏi liệu có thể gia hạn thêm vài ngày nữa để giao hàng không.

Bên Phạm Tự Khanh vừa mới cúp điện thoại, điện thoại của Trình Anh Ngôn đã reo lên.

Hai người nhìn nhau một cái, trong mắt ăn ý nhất trí với nhau.

Trình Anh Ngôn trả lời điện thoại: “Ông chủ Phú.”

Phạm Tự Khanh gõ lên thành ghế, thờ ơ chống lên trán, nhìn Trình Anh Ngôn giả vờ kinh ngạc: “Sao tàu có thể bị lật chứ? Hàng cũng đã mất hết rồi à?”

“Thật sự quá tệ, đúng là quá đáng tiếc.”

“Được, không thành vấn đề. Tôi sẽ cung cấp thêm hai chiếc tàu biển cho cậu. Nhưng cậu nhớ phải cẩn thận, cố gắng hết sức chọn thời tiết tốt để đi biển. Dẫu sao đồ đã chìm xuống biển mò không lên, những thứ đồ kia lại không thể để người ta biết.”

Sau khi Trình Anh Ngôn cúp điện thoại, nụ cười trên mặt lộ ra chút giễu cợt.

“Ba trăm tấn hàng đó. Ngược lại tôi khá tò mò Bàng Kinh Phú đang hợp tác với bao nhiêu thương nhân sản xuất súng đạn đây. Hàng mới vừa chìm mà trong khoảng thời gian ngắn có thể tập trung nhiều nguồn hàng như vậy.”

Phạm Tự Khanh thêm nước trà: “Theo tôi biết, ở châu Á có rải rác hơn hai trăm người buôn bán vũ khí đều có quan hệ mật thiết với anh ta. Nhưng việc vận chuyển biên giới của chúng ta rất nghiêm ngặt, chỉ có mình anh ta độc chiếm thị trường.”

Trình Anh Ngôn nhíu mày: “Chẳng lẽ trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến chuyện hợp tác với cậu ta để chiếm khối bánh ngọt này sao?”

“Anh ta làm đến bán mạng, một khi rời khỏi vùng đất này, những kẻ buôn bán vũ khí từ khắp nơi trên thế giới sẽ để mắt tới cổ phần anh ta đang nắm giữ, sẽ tìm cách bắt người. Không chỉ có chúng ta muốn miếng bánh lớn này mà người người trên toàn thế giới đều muốn nó, chẳng qua chúng ta là người thân cận nhất.”

“Xem ra nếu như không phải tôi xuất hiện, cậu sẽ không đổi ý nhanh như vậy.”

Phạm Tự Khanh không phản bác.

“Hôm nay anh ta không giao được hàng, chắc chắn sẽ cảm thấy áy náy với tôi. Tôi nhất định phải chiếm được lòng tin của anh ta. Sau khi mua được hàng trong tay anh ta, chúng ta sẽ bắt đầu hành động.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận