Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba trăm tấn hàng ở trên biển xấp xỉ nửa tháng mới đến biên giới, lô hàng kế tiếp chắc cũng mất nhiều thời gian như vậy.

Sau khi hàng đến, bọn họ lập tức tiến hành hành động. Bàng Kinh Phú nhất định không có phòng bị, mặc cho anh giãy giụa như thế nào, trong khoảng thời gian ngắn cũng không cách nào xoay sở vũ khí mới.

Cảng Nghênh Lê.

Cách huyện Dương Thành sáu mươi cây số.

Nơi này đã từng là bến tàu phát triển về nghề đánh cá. Bây giờ đã bị cấm đánh bắt, tất cả các cảng dân dụng đều bị phong tỏa. Nơi đây gần một bán đảo, trong vòng trăm mét không có người sinh sống, đã trở thành nơi tốt nhất để tàu du lịch cập bến tạm thời.

Con tàu du lịch bị chìm mà Bàng Kinh Phú nói đang hoàn hảo đậu ở chỗ này.

Con quái vật thép khổng lồ im lặng mà uy vũ, thân hình tráng lệ, bị những ngọn núi rợp bóng cây xung quanh che khuất. Trên boong tàu du lịch, người Bát Kỳ Môn đang sắp xếp vũ khí và phương tiện để phòng ngừa cướp biển.

Con tàu du lịch này chứa tất cả vũ khí mà Bàng Kinh Phú thu thập được trong nước.

Bàng Kinh Phú mượn danh nghĩa con tàu bị chìm để kéo dài thời gian giao hàng cho Phạm Tự Khanh, lại danh chánh ngôn thuận lấy đi hai chiếc tàu biển lớn trong tay Trình Anh Ngôn.

Điền Yên ngồi trên bờ cát ở bờ biển, nhắm hai mắt hưởng thụ gió biển thổi vào mặt. Từng đợt sóng vỗ vào bờ tạo ra âm thanh du dương.

Chiếc váy trắng bồng bềnh trong gió bị thổi bay, vài hạt cát dính vào góc váy. Gió biển thổi gò má Điền Yên ửng hồng, cô rụt cằm vào trong khăn quàng cổ, hai má phúng phính phồng lên giống như một con hamster.

Có người bước xuống bậc tàu du lịch, va vào tấm sắt, phát ra âm thanh chói tai.

Điền Yên mở mắt ra, thấy người đi xuống chính là Tề Thắng Lại.

Anh ta cũng đang nhìn cô chằm chằm. Trên bờ cát nhỏ bé nhưng lại có một tiểu nhân, làn da đặc biệt trắng nõn trong chiếc khăn quàng cổ màu đen giống như ngọc trai trong vỏ sò.

Cả người của Tề Thắng Lại đầy cơ bắp, chiếc áo khoác ngắn khiến anh ta trông càng to lớn mạnh mẽ hơn.

Điền Yên đối mặt với Tề Thắng Lại, Tề Thắng Lại dời tầm mắt đi trước, cúi đầu nhìn bậc thềm dưới chân.

Sau lưng truyền đến âm thanh của Bàng Kinh Phú, Điền Yên chống đầu gối đứng dậy, chạy về phía anh.

Cô chạy càng lúc càng nhanh, chiếc khăn quàng đen đung đưa trước người. Lúc sắp đến gần anh, cô dang rộng hai tay lao về phía trước, ôm eo anh thật chặt. Cô luồn tay vào trong áo choàng dài của anh, hưởng thụ hơi ấm cơ thể anh mang đến.

Lòng bàn tay rộng lớn của Bàng Kinh Phú xoa lên tấm lưng gầy nhỏ của cô.

“Lên xe lấy áo khoác mặc vào.”

“Không muốn, em muốn ôm anh, anh ấm hơn áo khoác nhiều.”

Đáy mắt anh hiện lên nụ cười, tiếng cười từ ngực anh rung động sang Điền Yên.

Điền Yên ngẩng đầu lên, đặt cằm lên ngực anh. Cô chớp mắt ngây ngô như một con thỏ, Bàng Kinh Phú vuốt ve vành tai đỏ bừng vì lạnh của cô, tay dịu dàng vuốt vành tai để sưởi ấm cho cô.

“Biểu hiện gần đây không tệ, em có muốn khen thưởng gì không?”

Con ngươi của Điền Yên xoay tròn, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ.

“Em có thể gọi cho Chúc Nhược Vân được không?”

Bàng Kinh Phú không từ chối vấn đề này, nhưng cũng không cho câu trả lời.

“Tôi còn tưởng em sẽ muốn gặp bà ngoại của em.”

Bàng Kinh Phú tưởng rằng anh đang nắm giữ người thân của cô trong tay nên cô mới biểu hiện khôn khéo như vậy, nhưng không nghĩ tới người cô quan tâm là bạn của cô.

“Bà ngoại em bị Alzheimer, bà không còn nhận ra em nữa.”

“Hơn nữa, anh nhất định sẽ không làm tổn thương bà ấy. Đối với em mà nói, anh là một người rất tốt, giỏi nhất trong những người đàn ông em đã từng gặp.”

Bàng Kinh Phú cảm thấy Điền Yên đang ‘phủng sát(*)’ anh.

(*): bề ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng quá mức khiến người tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến đình trệ thụt lùi, thậm chí làm cho người kia sa đọa, thất bại

Nhưng mà chiêu này cũng không phải không dùng được.

“Trả lời tôi một chuyện, tôi sẽ cho em gọi cho bạn em.”

Vẻ mặt Điền Yên tò mò ngước lên nhìn anh.

“Tại sao em lại nằm vùng?”

Điền Yên há miệng: “Đừng nói là anh lại muốn trừng phạt em nha.”

“Tôi chỉ muốn nghe đáp án mà thôi.”

“Bởi vì tò mò.”

Anh nhướng mày một cái. Câu trả lời này dĩ nhiên không thể thuyết phục Bàng Kinh Phú.

“Bọn họ nói nằm vùng là có thể biết tất cả tin tức của mọi người, có thể có đặc quyền điều tra những chuyện mà bản thân muốn biết. Em muốn biết tại sao ba lại rời bỏ mẹ, khiến bà phải uất ức, năm năm sau đó tự thiêu qua đời tại nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận