Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có chuyện gì sao?”

Trên vẻ mặt nghiêm túc của anh lộ ra một nụ cười cứng ngắc, nhìn thoáng qua là biết đang giả bộ ngay.

“Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi cô thật sự làm xong công tác chuẩn bị để sống chung với lão đại cả đời rồi sao?”

Lần đầu tiên Điền Yên nghe được vấn đề này.

Sự do dự của cô khiến sự hoài nghi của Phó Hách Thanh vốn đã cao nay càng nghiêm trọng thêm.

“Anh đang lo lắng gì vậy? Tôi sẽ không ăn Bàng tiên sinh của anh, chỉ cần anh ấy tốt với tôi, vậy tôi chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện ở cạnh anh ấy. Tôi lại không phải đồ ngốc, thà giãy giụa những chuyện không cần thiết không bằng hưởng thụ.”

Biểu hiện của Điền Yên hoàn toàn không ngây thơ như vẻ bề ngoài. Ban đầu Phó Hách Thanh không có ý định nói bất cứ chuyện gì cho cô biết.

“Nửa tháng sau chúng ta sẽ lên đường đến Australia, hy vọng cô tự thu xếp ổn thỏa.”

Điền Yên nhíu mày, vừa định nói chuyện thì Phó Hách Thanh đã rời đi, chân dài rất nhanh đi lên boong tàu của một con thuyền khác.

Tề Thắng Lại đứng cách đó không xa nghe lén cuộc trò chuyện vừa rồi của bọn họ. Điền Yên nhìn về phía anh ta, có lẽ từ lúc anh ta đứng sau lưng Phó Hách Thanh đã bị cô phát hiện.

Điền Yên kéo quần áo trên người lại, xem mặt trời mọc xong cô trở về phòng trên thuyền.

Hành lang được trải thảm dày cách âm, các phòng riêng sang trọng ở tầng trên thể hiện sự cao quý quyền lực. Những chiếc đèn thủy tinh như kim cương được treo trên trần nhà, cách một khoảng đều sẽ có một cái.

Trên mỗi cánh cửa gỗ đều có khắc số phòng màu vàng. Mỗi khi có người đến gần, đèn cảm ứng trước cửa sẽ tự động sáng lên.

Không gian trong hành lang không được coi là quá lớn, thân hình vạm vỡ của Tề Thắng Lại chắn ngang ở đó, chỉ có mình anh ta có thể đi qua.

Anh ta gật đầu, coi như là đang chào hỏi với cô, nghiêng người sang bên đối mặt với vách tường, nhường đường cho cô.

Lúc Điền Yên đi ngang qua, Tề Thắng Lại cúi đầu, đè thấp giọng hỏi.

“Con tàu này sau khi khởi hành sẽ đi đâu?”

Điền Yên trả lời anh ta: “Không biết, dù sao cũng không phải là Australia.”

Chỉ trò chuyện đơn giản hai câu, hai người như những người xa lạ không hề quen biết, đi ngang qua không dừng lại và đi về hai hướng khác nhau.

Đến nửa tháng sau.

Đã đến lúc ‘giao hàng’ cho thân phận ẩn danh của Phạm Tự Khanh như đã hứa.

Hai ngày trước, Bàng Kinh Phú cố ý tổ chức một buổi tiệc tối để hai người họ buông lỏng cảnh giác. Anh giả vờ say rượu nằm ngửa trên ghế sô pha để nghỉ ngơi.

Điền Yên lấy cớ đi vệ sinh, quả nhiên, Phạm Tự Khanh cũng đi theo.

Điền Yên cung cấp ‘sách lược’ cho anh ta, cũng thổi phồng tán thành anh ta phản kích vào ngày mai, một lưới bắt hết ba mươi hai môn phái của anh. Bàng Kinh Phú sẽ giao hàng cho anh ta ở bến tàu vào ngày mốt, thông tin này đã được cung cấp cho ICPO.

Bắt giữ Bàng Kinh Phú thì Phạm Tự Khanh có thể tiếp quản ba mươi hai môn phái của anh, thay thế thân phận của Bàng Kinh Phú, thành công lên chức nắm giữ tài nguyên súng đạn ở vùng đất này.

Phạm Tự Khanh nghe cô nói xong, có chút không tin Điền Yên.

“Vậy cô thì sao? Đến lúc đó cũng sẽ bị ICPO đưa đi, nếu cô nói những kế hoạch này cho….”

“Tôi sẽ không!” Điền Yên cắt đứt lời anh ta: “Ngày kia khi Bàng Kinh Phú đến bến tàu, tôi sẽ nghĩ cách ở lại quân khu chờ anh cứu tôi ra ngoài, đến lúc đó anh chỉ cần cam kết thả tự do cho tôi là được. Tôi chỉ cần rời khỏi Bàng Kinh Phú!”

Phạm Tự Khanh cười.

“Được.”

Còn đến sau này làm sao để kiểm soát Điền Yên, Phạm Tự Khanh cảm thấy vấn đề này vẫn còn có rất nhiều chỗ để thảo luận. Dù sao Điền Yên cũng không tạo thành bất kỳ uy hiếp nào.

Tất cả đều đã chuẩn bị ổn thỏa.

Phạm Tự Khanh đã gửi một email nặc danh cho ICPO. Dù ICPO có tin hay không thì họ cũng sẽ đến bến tàu để xem một chút.

Phạm Tự Khanh lái xe đến khu quân sự, hai vệ sĩ trèo tường vào dinh thự chuẩn bị mời Điền Yên ra ngoài.

Nhưng mà không lâu sau, giọng của vệ sĩ vang lên từ hệ thống liên lạc nội bộ.

“Phạm tiên sinh, nơi này không có một ai hết.”

Lúc Phạm Tự Khanh đang ngờ vực thì có một cuộc điện thoại đến.

Là cấp dưới được anh ta cử đi giám sát ở bến tàu.

“Bến tàu không có tàu biển của Bàng Kinh Phú, chỉ có năm chiếc xe của ICPO ngụy trang thành xe dân sự.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận