Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh quạt khổng lồ ở đáy tàu cắt nước biển, tiếng máy nổ trầm thấp có lực không ngừng vang vọng, đan xen với tiếng xích sắt ma sát trên boong tàu và tiếng bước chân.

Sau khi nhận được tin Trình Anh Ngôn đã bị bắt, Nham Oanh đã bắt được người nằm vùng mà Phạm Tự Khanh và Trình Anh Ngôn để bên cạnh Bàng Kinh Phú.

Tứ Phương Trai cố ý để hắn đi vào, lợi dụng hắn truyền tin giả cho Phạm Tự Khanh và Trình Anh Ngôn.

Sau khi họ rời huyện Dương Thành trước một ngày vào sáng sớm, hoàn toàn không còn giả vờ nữa, nhốt hắn vào khoang thuyền.

Bây giờ người đều đã giải quyết, hắn cũng vô dụng.

Người nằm vùng là một đàn ông trẻ tuổi, chừng hai mươi ba tuổi, tay chân bị trói bằng dây xích. Khi bị kéo lên boong tàu, hắn quỳ xuống đất, bị kéo về phía trước, không ngừng cầu xin tha thứ.

Nham Oanh gia cố quả bóng chì nặng năm kilogam trên sợi xích sắt, buộc hai tay hắn ra sau lưng.

Bàng Kinh Phú hút thuốc, lạnh lùng truyền đạt mệnh lệnh: “Ném xuống.”

“Không không không! Ngài muốn tôi làm cái gì cũng được, ngài lại tiếp tục lợi dụng tôi đi… Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết tôi không muốn chết!”

Nham Oanh nhấc chân lên, Lưu Hoành Dật túm tóc hắn, người còn lại đẩy tạ. Họ cùng nhau nâng hắn lên, hợp lực ném hắn xuống biển một cách thô bạo.

Tiếng gào khóc bi thảm trong chốc lát đã bị nước biển mặn nuốt chửng.

Âm thanh đột ngột dừng lại vẫn còn vang vọng trên boong tàu trống trải.

Điền Yên chống tay lên lan can, gió biển thổi vào mặt cô.

Cô cúi đầu, nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ tiếng vang buồn bã bên tai, tay nắm chặt cánh tay được áo khoác che đi.

Bàn tay dịu dàng vuốt ve đầu Điền Yên, theo mái tóc dài một đường vuốt ve đến gáy.

Anh xoa cổ của cô để cô bớt mệt mỏi, âm khe khẽ hỏi: “Bị dọa sợ sao?”

Điền Yên gật đầu.

“Học cách thích ứng đi, sau này sẽ còn rất nhiều cảnh như thế này nữa.”

Điền Yên không biết có phải Bàng Kinh Phú cố ý đưa cô lên boong tàu để xem cảnh tượng này hay không.

Nhìn anh xử lý người nằm vùng như thế nào, nhìn kết quả của hắn, lấy để cảnh cáo cô không nên có tâm tư khác.

Điền Yên xoay người ôm lấy eo anh, mặt cô áp vào ngực anh dụi dụi một cái.

Bàng Kinh Phú cầm đầu mẩu thuốc lá ra xa, những tia lửa đang cháy dập tắt trên lan can.

“Bàng tiên sinh, chúng ta đi đâu vậy?”

“Đến nơi rồi sẽ biết.”

Bàng Kinh Phú ôm chặt eo cô, cúi người xuống đặt trọng lượng của anh lên vai cô, dùng những động tác thân mật hơn để tiếp xúc tay chân với cô.

Phía sau cô là đại dương xanh thẳm, với những con đường dẫn đến mọi nơi trên thế giới.

Điền Yên là chiến lợi phẩm Bàng Kinh Phú tự tay cướp đoạt được. Anh thà biến cô thành người không hộ khẩu vượt biên còn hơn là bảo vật chỉ cất giấu trong túi của mình.

“Vậy có còn trở lại không?”

Anh cười: “Sẽ không.”

Điền Yên ngẩng đầu lên, khẽ hôn lên gò má của anh.

“Anh đi đâu thì em đi theo đó, em sẽ không rời khỏi anh.”

Bàng Kinh Phú vuốt ve mái tóc của cô, buồn bực ừm một tiếng.

Anh sẽ không nói cho cô, cho dù cô có muốn rời đi cũng không có cách nào.

“Bàng tiên sinh, em có thể về nghỉ ngơi trước không.” Điền Yên kéo cổ áo giúp anh khép áo choàng dài lại, khôn khéo ngoan ngoãn lấy lòng anh: “Chờ anh lại tràn đầy năng lượng, tối nay em khen thưởng thêm cho anh.”

“Thưởng cho tôi cái gì?”

“Đương nhiên là khen thưởng vì anh đã thành công tính toán bọn họ.” Cô hỏi một đằng, trả lời một nẻo, nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Bàng Kinh Phú xuân tâm manh động(*), hôn lên trán cô một cái.

(*): tình yêu nảy nở

Bàng Kinh Phú dựa vào lan can, nhìn bóng lưng cô ngáp dài, anh lại muốn châm thêm một điếu thuốc nữa.

Bàng Kinh Phú nghịch bật lửa, bề mặt kim loại màu bạc phản chiếu ánh sáng bóng loáng, mặt kính bóng loáng phản chiếu ngón tay thon dài trắng trẻo của anh. Anh dùng ngón trỏ mở nắp, sau đó dùng ngón giữa nhẹ nhàng đánh bánh xe.

Phó Hách Thanh bước đến bên cạnh anh.

‘Tách’ một tiếng, ngọn lửa nhảy ra ngoài, ánh sáng chiếu vào trong đôi mắt. Ngọn lửa nhảy múa, phản chiếu bóng tối trong mắt anh.

“Tề Thắng Lại đâu?”

“Trên tàu du lịch số 3, bây giờ hẳn đã đến Thái Bình Dương.”

“Xử lý đi.”

“Vâng.”

Khi màn đêm buông xuống, đèn trên tàu du lịch sáng lên, chiếu sáng vùng biển như ban ngày.

Bàng Kinh Phú liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Đã đến lúc anh nên đi nhận phần thưởng của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận