Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên vặn lỗ tai cậu ta: “Cậu có thể đừng nói đáng thương như vậy được không? Cậu biết tôi mềm lòng, không nghe được những lời như vậy mà.”

Đàm Tôn Tuần cười đến ‘không tim, không phổi(*)’: “Mềm lòng cũng có chỗ tốt. Cứ luôn mềm lòng như vậy thì cô sẽ luôn nhớ đến tôi.”

(*): thường chỉ người vô tâm, nhẫn tâm, hay suy nghĩ đơn giản, thiếu suy nghĩ, thậm chí là… ngu đần

Vì an toàn, thân phận và địa chỉ của hai người không thể giống nhau, quốc gia họ đến cũng không thể.

Vì vậy mà Đàm Tôn Tuần mất mác thật lâu.

“Tôi còn tưởng rốt cuộc cũng có thể cùng nhau hưởng thụ thế giới thần tiên sau khi về hưu.”

Điền Yên gãi đầu, giày xéo đầu cậu ta như thú cưng.

“Đừng khổ sở, chúng ta cũng không phải là sinh ly tử biệt. Sao cậu lại làm như thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa vậy?”

Đàm Tôn Tuần bĩu môi, nằm trên bàn, tựa cằm vào mu bàn tay: “Vậy chờ qua mấy năm tình hình ổn định, hai ta thuê một mảnh sân nhỏ ở nông thôn, sống một cuộc sống không tranh không đoạt thì sao.”

Điền Yên phụ họa gật đầu.

“Vậy rốt cuộc cô thích chó hay là mèo vậy?”

“Mèo đi, ít nhất không làm ầm ĩ.”

Hai năm sau.

Điền Yên học ngành tội phạm học và tâm lý học tại một trường đại học ở Wellington, New Zealand.

Năm đầu tiên Điền Yên đến quốc gia này, cô thuê một căn nhà trong thời hạn một năm. Mặc dù bề ngoài Điền Yên giả vờ không quan tâm, nhưng thực tế, ngay cả khi kéo màn cửa sổ ra, cô cũng sợ Bàng Kinh Phú đột nhiên xuất hiện.

Đàm Tôn Tuần ở Anh ngây người nửa năm, mới dám len lén đến tìm Điền Yên. Trong kế hoạch bảo vệ chứng nhân quy định, bọn họ không được phép gặp nhau quá hai lần một năm, ngay cả gọi video cũng phải tuân theo những quy định nghiêm ngặt.

Đàm Tôn Tuần đến căn nhà một tầng do Điền Yên thuê. Mới vừa vào nhà cô, dưới sàn đầy sách khiến cậu không thể nào hạ chân.

Điền Yên không bao giờ ra ngoài trừ khi đi mua thức ăn. Cô không có cuộc sống hoàn hảo như cô đã nói với cậu ta hai năm trước. Cô muốn sống một cuộc sống như chốn bồng lai tiên cảnh ở vùng nông thôn, nuôi một con mèo để bầu bạn.

Nhưng ngay cả cuộc sống của chính cô cũng gặp khó khăn, hỏng bét chứ đừng nói đến việc nuôi một con mèo.

Đàm Tôn Tuần giúp Điền Yên dọn dẹp nhà cửa. Điền Yên tóc tai bù xù, mặc một bộ đồ ngủ co rút trên ghế sô pha đọc sách, mái tóc xõa tung che hai má, dáng vẻ cô si mê không tỉnh giống như trúng độc vậy.

Sau một thời gian dài không nói chuyện với ai, cô trở nên trầm mặc ít nói. Sau khi trốn khỏi quê hương, mọi chuyện đều không phát triển theo chiều hướng đẹp đẽ như cô tưởng tượng.

Đàm Tôn Tuần đã từng nói với cô.

Nhiệm vụ không thể đưa tình cảm vào, hy sinh bằng sự tàn phá cơ thể bản thân, đây là nguyên tắc thứ nhất khi thi hành nhiệm vụ.

Bởi đây sẽ trở thành nỗi đau mà sau này cô sẽ không bao giờ quên.

Đàm Tôn Tuần khuyên cô, nếu như thích đọc sách như vậy, vậy dứt khoát đến đại học học thử một chút.

Điền Yên cũng không phải là không nghe khuyên bảo, cô không muốn cả đời cô độc trốn trong phòng tối.

Vào tháng thứ hai đi học, trạng thái tinh thần của Điền Yên bắt đầu thay đổi đáng kể, cô còn chủ động gọi video cho Đàm Tôn Tuần và hỏi xem giống mèo nào tốt hơn.

Điền Yên đã nói đến việc nuôi mèo hơn một năm nay, cô cũng đã đến rất nhiều cửa hàng thú cưng, lang thang khắp nơi, cho đến nay việc nuôi mèo vẫn chưa được xác định.

Trong cuộc gọi điện video, Đàm Tôn Tuần đang tắm nắng trên bãi biển. Cậu ta hỏi Điền Yên khi nào sẽ nuôi mèo, cậu ta gần như đọc thuộc lòng kế hoạch nuôi mèo, biết rõ chủng loại mèo như lòng bàn tay, đã đưa ra rất nhiều gợi ý, nhưng cô vẫn chưa mua mèo.

Trong camera, Điền Yên đang đeo tai nghe bluetooth. Cô ngồi ăn trên ghế dài ngoài trời, điện thoại đặt thẳng đứng trên bàn. Cô múc một thìa cà ri, nói một cách mơ hồ.

“Chờ một chút, gần đây tương đối bận rộn. Hôm qua tôi mới đăng ký một khóa học rất thú vị. Khóa học này do một giáo sư trong trường độc lập tạo ra. Nó khá thú vị, bây giờ tôi đang có hứng thú về lĩnh vực này.”

“Khóa học gì vậy?”

Tay Điền Yên che cổ áo, để ngừa nước canh bắn lên người. Lúc ngẩng đầu nhìn vào camera điện thoại, tóc cô tán loạn quanh mặt, một sợi tóc còn dính vào khóe miệng có tí cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận