Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âm thanh của anh khàn khàn, chán chường híp mắt nhìn Thiếu Nữ Phong(*) ngoài cửa sổ. Đỉnh núi bị một lớp tuyết mỏng bao phủ, giống như được rắc một lớp đường bột. Xa hơn bãi cỏ một chút nữa là hồ nước, mặt hồ phản chiếu cái bóng ngược của dãy núi, tĩnh lặng và yên bình.

(*): tên gọi của một đỉnh núi thuộc dãy Sài Sơn

Từ sau khi Điền Yên rời đi, Bàng Kinh Phú mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Sau khi trải qua quá trình điều trị thì đến nơi này định cư.

Cảnh đẹp ngoài cửa sổ không chỉ không thể chữa cho anh, ngược lại bệnh tình của anh dần dần tồi tệ hơn. Mỗi lần Bàng Kinh Phú suy nghĩ, nếu anh có thể sống cùng Điền Yên ở nơi này thì cả người anh sẽ rơi vào trạng thái ảo tưởng không thể nào kiềm chế.

Con chó lông dài màu đen to lớn đang lăn lộn trên cỏ là con chó hoang được Điền Yên nhặt ở trong nước.

Sau khi Phó Hách Thanh đưa nó ra nước ngoài, lại đến một trường học địa phương huấn luyện trong tám tháng, mới miễn cưỡng trở thành một chú chó giúp an ủi tinh thần của Bàng Kinh Phú, giúp anh ổn định bệnh tình.

Nhưng bởi vì thời gian huấn luyện quá ngắn, tính cách nó vẫn còn chưa hoàn toàn ổn định, nhưng chỉ như vậy, hiệu quả cũng không hề nhỏ.

Cur lăn lộn trên sân cỏ một vòng, lại cắn quả bóng lông chạy như bay đến chỗ Bàng Kinh Phú.

Đầu nó ghé vào hõm cổ của anh, dùng sức dụi đầu. Bàng Kinh Phú lấy lại tinh thần, vỗ một cái vào lớp lông dày sau gáy của nó.

“Anh đi làm việc đi, tôi ở đây chờ điện thoại, có chuyện gì thì thông báo cho tôi.”

Anh nắm lấy tay vịn ngồi dậy, xòe lòng bàn tay ra. Cur nhổ quả cầu lông ướt vào trong lòng bàn tay anh. Nó khom người lùi về phía sau hai bước, trong mắt sáng ngời chờ anh ném ra ngoài.

Bàng Kinh Phú vung cánh tay, quả bóng lông được ném theo một hình vòng cung hoàn hảo, sau đó là tiếng móng tay trượt mạnh trên sàn nhà.

Phó Hách Thanh gật đầu.

“Anh chú ý giữ gìn sức khoẻ. Nham Oanh sẽ ở lại đây, anh có thể gọi cậu ta bất cứ lúc nào.”

Bàng Kinh Phú tùy ý khua tay, lại cầm lấy quả cầu lông màu hồng đầy nước bọt.

Hai năm trước, Bàng Kinh Phú dự định ra nước ngoài để lui khỏi hậu trường. Vốn định yên tâm sống chung với Điền Yên, muốn hoàn thành nguyện vọng sau khi về hưu của cô.

Biến cố đột nhiên xuất hiện làm rối loạn kế hoạch của anh, chỉ còn lại một mình anh phòng thủ trong khung cảnh tươi đẹp này, đắm mình trong truỵ lạc.

Trong hai năm qua chỉ có một chuyện Bàng Kinh Phú luôn không dám nghĩ tới: Ngộ nhỡ lại không tìm được Điền Yên thì anh nên làm sao bây giờ.

Phó Hách Thanh vừa mới lên xe, thì nghe thấy trong phòng truyền tới tiếng chó sủa kịch liệt.

Anh ta do dự một hồi, cuối cùng vẫn chịu đựng không đi kiểm tra.

Tám giờ tối, người ở New Zealand gửi tin tới.

Không tìm được Điền Yên.

Ngay lúc Bàng Kinh Phú sắp rơi vào trạng thái tuyệt vọng, người đối diện lại nói: “Nhưng có thể xác nhận cô ấy ở nơi này. Trong nhà toàn bộ đều là giấy tờ và sổ sách trùng khớp với chữ viết của cô ấy. Chúng tôi sẽ lần theo manh mối này để điều tra.”

Tám giờ rưỡi, Bàng Kinh Phú nhận được một phần văn kiện.

Thông tin chi tiết về một người tên Ella Williams, bao gồm địa chỉ nhà, tuổi tác và tình trạng học tập gần đây.

Hiển nhiên, đây là một thân phận khác của Điền Yên.

…Kỳ nghỉ dài hạn nhân dịp kỷ niệm thành lập trường, các bạn cùng lớp trong khoá học của Điền Yên đã mời cô đi Thụy Sĩ cùng họ. Giáo sư sẽ giảng bài tại Đại học Friborg trong kỳ nghỉ này.

Thứ thu hút bọn họ cũng không phải là khóa học của giáo sư, mà nơi này là một thắng cảnh thu hút khách du lịch. Sau khi Điền Yên đến đất nước này, cô cũng chưa bao giờ đến nơi nào khác. Cô vui vẻ đồng ý lời mời của họ, vì vậy cùng ngày đã mua vé máy bay, thu dọn hành lý, khởi hành vào ngày hôm sau.

Cô không biết chân trước mới vừa đi, trong nhà đã bị ‘đạo tặc’ xâm nhập cướp sạch.

Trên máy bay, cô vô tình gặp được giáo sư đi cùng chuyến bay.

Biết được tin học sinh đặc biệt bay đến Thụy Sĩ nghe mình giảng bài, ông nhiệt tình lấy túi kẹo trong túi đưa cho bọn họ.

Giáo sư là một người Hoa, dung mạo hỗn huyết, sống mũi cao ngất. Ánh mắt lại không giống người châu Âu, hàng mi dày khiến lúc ông cười lên trông có mùi vị thâm tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận