Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên ngẩng đầu lên, câu nói sau cùng của Bovis rơi xuống, phương hướng ngón tay của ông trùng hợp chỉ vào bậc thang giữa Điền Yên trong lớp học.

Bovis cười với cô, giống như đang nói: Cuối cùng em cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn thầy.

Sau khi giờ học kết thúc, Điền Yên bị các bạn cùng lớp kéo đến một nhà hàng cao cấp ở địa phương.

Nhà hàng này đứng đầu trong cẩm nang du lịch nhưng vì giá cao nên cũng không phải quá đông khách.

Trong lòng Điền Yên có tâm sự, sau khi vào cửa không chú ý liền đụng phải bạn học trước mặt.

Đối phương quay đầu lại nhìn cô: “A, không sao chứ Ella.”

Điền Yên che trán, xua tay, cô chỉ vô tình đụng phải dây đeo ba lô mà thôi.

Đột nhiên trong nhà hàng truyền ra một giọng tiếng Trung: “Bàng tiên sinh.”

Điền Yên chợt ngẩng đầu, tóc gáy cả người dựng đứng lên. Cô dùng cả hai tay chộp lấy chiếc ba lô màu đen của bạn cùng lớp, trong mắt đầy kinh hoàng, cô thận trọng ghé mắt nhìn về phía trước.

Cũng không có người bóng dáng của người kia.

Người phục vụ vừa phát ra âm thanh xoay người, cung kính gật đầu với những người vừa bước vào cửa. Dùng tiếng Đức nói: “Mời đi bên này.”

“Giáo sư!”

Bovis thấy bọn họ cũng rất kinh ngạc, tự động đổi thành tiếng Anh: “Thật là trùng hợp.”

“Thầy vừa dùng bữa xong ạ?”

“Đúng vậy, mùi vị rất ngon. Chúc các em dùng bữa vui vẻ. Hẹn gặp lại ở lớp vào ngày mai.”

Các sinh viên vẫy tay chào ông. Mặt Điền Yên đổ đầy mồ hôi lạnh, cô vẫn chưa phản ứng lại, nhận ra nếu không chào hỏi sẽ bất lịch sự, vì vậy cô cúi đầu chào ông một cái.

Bovis gật đầu cười một tiếng, dáng vẻ dịu dàng và nếp nhăn nơi khóe mắt khiến ông trông có vẻ hiền lành.

Điền Yên tự thuyết phục bản thân rằng cô chỉ suy nghĩ quá nhiều mà thôi, có thể cô đã hiểu nhầm một câu tiếng Đức nào đó và nhầm tưởng nó là tiếng Trung.

Cô không còn tâm trạng ăn uống nữa, nên nói với các bạn cùng lớp cô cảm thấy không khỏe, muốn về khách sạn nghỉ ngơi.

Thấy sắc mặt cô tái nhợt, bọn họ cũng không ngăn cản.

Trên đường, Đàm Tôn Tuần gọi điện thoại tới. Sau khi Điền Yên kết nối video, cô tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống.

“Đang làm gì vậy?”

Điền Yên giơ điện thoại lên, nhìn vào camera cười khẽ, bấm vào để camera quay ngược lại.

Đối diện với băng ghế là hồ nước ở trung tâm thành phố, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương, phản chiếu bầu trời xanh thẳm và những đám mây trắng. Cách đó không xa là những ngọn núi xanh trong lành và tự nhiên. Cờ chữ thập đỏ bay phấp phới trong gió ở bờ hồ bên kia.

Đàm Tôn Tuần nhìn thấy thì luôn miệng nói hâm mộ.

Điền Yên quay camera lại, hỏi cậu ta: “Sao bên cậu tối thế?”

“Ở bên tôi mới hai giờ sáng.”

Cậu ta nằm sấp ở trên giường, tựa cằm vào mu bàn tay, ôm lấy chiếc điện thoại dựng đứng trước mắt.

“Vậy sao cậu còn chưa ngủ.”

“Tôi tính toán thời gian bên cô để gọi điện thoại cho cô đó. Tôi mua cho cô một tấm bưu thiếp từ Hawaii, mấy ngày nữa nhớ lấy nhé.”

Điền Yên giả vờ kinh ngạc: “Oa! Cám ơn.”

“Đừng giả vờ, giả tạo quá! Tôi biết cô coi thường thứ đồ chơi này, nhưng đây là tâm ý của tôi! Đúng rồi, cô gửi cho tôi một ít đặc sản từ đó được không? Tôi sẽ trả tiền vận chuyển.”

Điền Yên nghiêng đầu: “Được, nếu không thì tôi gửi cậu một cái chết không đau đớn.”

“Bụng dạ độc ác!”

Tiếng cười của cô trong trẻo êm tai giống như chim hoàng anh, đôi mắt cong thành trăng lưỡi liềm. Người ở bên màn hình bị lây nhiễm vào người cũng cười theo cô.

“Cậu ngủ trước đi. Tôi đi dạo đến mấy cửa hàng lưu niệm một chút.”

“Được~” Đàm Tôn Tuần lười biếng trả lời, cầm điện thoại lật người như làm nũng, dưới mi mắt bắt mắt của cậu ta đặc biệt sáng rỡ.

“Học tập cho giỏi, ngủ ngon, Yên Yên.”

“Thật buồn nôn!”

Điền Yên không chút nể nang cúp điện thoại.

Khóe miệng đang nhếch lên lại hạ xuống, Điền Yên nhận thấy Đàm Tôn Tuần không bình thường, cô bắt đầu trốn tránh theo bản năng.

Đây cũng không phải là lần một, lần hai.

Điền Yên nghĩ ít nhất cô phải chọn một cơ hội thích hợp, mau sớm nói với Đàm Tôn Tuần chuyện giữa bọn họ là không thể nào. Trong một đoạn thời gian rất dài, hoặc là cả đời, cô cũng sẽ không chọn bước vào con đường hôn nhân này.

Điền Yên vừa mới chuẩn bị đứng dậy, sau lưng xuất hiện một bàn tay bịt miệng cô lại.

Cô vùng vẫy nắm lấy cổ tay đối phương, khó chịu kêu lên. Cả người bị kéo lên khỏi ghế, một chiếc Alpha màu trắng không biết từ lúc nào đã dừng lại phía sau cô, chặn tầm nhìn của người qua đường rồi kéo cô lên xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận