Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chân Điền Yên trượt trên mặt đất, cô định thúc cùi chỏ nhưng bị một người đàn ông khác trong xe khống chế hai cánh tay, người đó đỡ cánh tay kéo cô lên xe như một kiện hàng.

Cửa xe đóng lại, hai tay Điền Yên bị một cái khăn lông quấn vòng quanh trói ở sau lưng.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái quay lại chào cô.

“Đã lâu không gặp.”

Sắc mặt Nham Oanh đỏ thẫm, duy chỉ có thay đổi chính là cậu ta đã cắt đầu đinh. Tướng mạo lưu manh, quần là áo lượt, cà lơ phất phơ không quá đáng tin cậy.

“Điền tiểu thư.”

Sau khi người bên cạnh buông miệng cô ra, cánh môi Điền Yên run rẩy, cô biết lời bào chữa và cầu xin tha thứ đều vô dụng nên nghẹn ngào trong cổ họng.

“Chúng tôi đã tìm kiếm cô hơn hai năm, cuối cùng cũng tìm được một số manh mối. Cô nói xem có đúng lúc hay không, mới vừa tìm được, cô đã đến Thụy Sĩ. Nếu không phải tôi biết cô đến đây để làm gì, tôi sẽ nghi ngờ cô cố ý đến đây để tìm ông chủ chúng tôi đấy.”

Lời nói đùa của cậu ta đầy mỉa mai. Sau khởi động xe, lái về phía trước.

Trong hai người đàn ông ngồi cạnh cô, một người giữ vai cô, một người cầm súng chĩa vào đùi trái của cô. Khẩu súng cứng ép vào phần thịt mềm, lõm vào da theo hình dáng của họng súng.

Chỉ cần cô dám giãy giụa, một lỗ đạn đẫm máu sẽ lập tức mở ra ở khu vực đó.

“Nhưng cho dù chúng tôi không tìm thấy cô qua tấm bưu thiếp kia, chỉ cần cô đến Thụy Sĩ, người của chúng tôi phát hiện ra cô cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chỉ có thể nói Điền tiểu thư đây coi như có tránh như thế nào đi nữa, cuối cùng cũng phải trở về bên cạnh của ông chủ chúng tôi.”

Chậm chạp không nghe được cô nói chuyện, Nham Oanh ngẩng đầu nhìn về phía kính chiếu hậu, thông qua gương thấy mặt Điền Yên đầy nước mắt.

Những giọt nước mắt rơi xuống như vỡ đê, giọt nước mắt nóng hổi nối tiếp nhau, để lại những vết ướt dọc theo gò má căng mọng của cô.

Nỗi sợ hãi tích tụ trong lồng ngực suốt hai năm nay giống như một ngọn núi nặng trĩu, ép Điền Yên không thở nổi.

Đối mặt với nỗi sợ hãi, cô theo bản năng muốn bình tĩnh lại, nhưng cổ họng căng lên và cô khó có thể khống chế được hơi thở của mình.

Nỗi sợ hãi như lửa ngoài đồng, càng đốt càng cháy dữ dội. Vực thẳm tuyệt vọng đang nuốt chửng cô, cô muốn nhắm mắt để cảm nhận, con đường phía trước vừa là cái chết vừa là sự giải thoát.

Sau khi xuống xe, Điền Yên bị lôi đến trước cửa biệt thự gỗ hai tầng, hai ngọn đèn đồng cạnh cửa sáng lên. Nham Oanh gõ cửa.

Bên trong vang lên tiếng chó sủa dữ dội, Điền Yên theo bản năng muốn lùi lại. Nham Oanh kéo đôi tay bị trói sau lưng của cô, cười nói: “Điền tiểu thư, cô đừng làm những chuyện vô dụng.”

Mở cửa là một chú chó, mà không phải là người.

Nham Oanh nhướng mày: “Cur, nữ chủ nhân của mày đã trở lại.”

Con chó lông dài màu đen to lớn cong mũi điên cuồng đánh hơi Điền Yên. Mùi lạ và nỗi sợ hãi tỏa ra từ trên người cô coi như an ủi tinh thần có chút kích động của chú chó.

Nham Oanh đẩy cô đi vào trong, nhưng phát hiện nhà không có người.

“Vậy thì làm phiền Điền tiểu thư ngủ trước một giấc.”

Không đợi cô phản ứng, sau cổ Điền Yên đã bị kim đâm, thuốc ngủ lạnh như băng bị đẩy vào trong máu.

Trong hai năm, Điền Yên không chỉ một lần nghĩ tới lúc gặp lại Bàng Kinh Phú.

Kết quả của sự tưởng tượng luôn là thức dậy từ trong ác mộng, kết quả trong tưởng tượng cho tới bây giờ không có một lần là kết quả tốt.

Vì vậy suốt một năm dài cô không dám ra ngoài, đi đến đâu cũng dè đặt, chỉ cần một chút biến động nhỏ là sợ chết khiếp.

Cô chưa bao giờ thổ lộ nỗi sợ hãi của mình với bất kỳ ai, cô cũng không dám tỏ ra sợ hãi trước mặt Đàm Tôn Tuần, bởi vì một khi nỗi sợ hãi của cô lộ ra, thì sẽ có vô số ác mộng tìm tới cửa.

Điền Yên đã cố gắng hết sức để thay đổi hiện trạng, hòa nhập vào cuộc sống mới và tận hưởng thế giới này. Nhưng một khi cô dừng lại, khuôn mặt của Bàng Kinh Phú sẽ hiện lên trong đầu cô, như thể cô chưa bao giờ thật sự trốn thoát, cô cũng chưa bao giờ rời xa anh.

Cô thường xuyên nhớ đến vẻ mặt tức giận vặn vẹo, mặt mũi đáng sợ, không ngừng tát vào mặt cô, một câu lại một câu hỏi cô có dám tái phạm không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận