Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nuốt xuống!” Bàng Kinh Phú thả lỏng lực trên tay, híp mắt cảnh cáo: “Đừng ép tôi phải đẩy hết tất cả vào trong.”

Anh buông tay ra, Điền Yên ngậm chặt miệng, quai hàm căng chặt, nuốt từng ngụm.

Ừng ực. Ừng ực.

Tinh dịch đắng chắt chảy xuống thực quản. Cô vừa chảy nước mắt vừa ăn, lông mày thanh tú nhíu chặt, khuất nhục vô cùng tủi thân.

“Ăn ngon không?”

Bàng Kinh Phú sờ khóe miệng bị dính tinh dịch của cô, nhét vào trong miệng cô, hỏi cô mùi vị thế nào.

Điền Yên nghẹn ngào gật đầu. Cô nhớ lời giáo sư đã nói, phải tôn trọng một người đàn ông có khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn. Đối mặt với Bàng Kinh Phú, chính là phải ngoan ngoãn nghe theo anh vô điều kiện.

“Vậy sau này đừng ăn cơm nữa. Đồ ăn mỗi ngày của em là tinh dịch của tôi, chỉ cần em đói thì cứ ngậm nó. Có được không?”

Điền Yên nghẹn ngào gật đầu.

“Nói chuyện!” Anh gào thét, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, giống như sự kiên nhẫn vừa rồi đều là giả vờ.

“Được… Được… Ô…”

Điền Yên bị đè xuống làm năm hiệp liên tục.

Mỗi một lần gần tới cao trào, Bàng Kinh Phú sẽ vô tình rút ra. Anh điều khiển cơ thể cô, tinh thần cô. Cô dần dần trở nên sụp đổ. Cô giống như đồ dâm đãng không biết liêm sỉ, không ngừng xin anh cho cô khoái cảm.

Bàng Kinh Phú quả thật thành công khi dùng cách này để hành hạ cô.

Trong ‘tình yêu’ thâu đêm suốt sáng không ngủ, chỉ có anh sung sướng. Cả người Điền Yên trống rỗng, ngứa ngáy khiến cô dù có cố gắng hết sức cũng không được anh xem trọng. Cô khàn cả giọng bởi vì ăn không ít tinh dịch, trong miệng tỏa ra một mùi tanh nồng.

Mùi vị buồn nôn và khó chịu này càng khiến cô tổn thương tinh thần hơn.

Có lẽ vì quá mức mệt nhọc, Điền Yên ngủ một giấc thật sâu, trút bỏ mọi mệt nhọc trong mấy ngày nay.

Ánh nắng giữa trưa ấm áp chiếu vào phòng ngủ, rèm nhung màu xanh đậm kéo lên một nửa, một tia sáng chiếu lên giường.

Cạnh giường để một cây chuối tây màu xanh, tương phản với tông màu ấm áp của nội thất gỗ. Trên tủ đầu giường có vài cuốn sách tiếng Đức và một chiếc đèn bàn cổ điển.

Hoa lan hình chuông uốn cong xuống dưới như bông hoa đang nở rộ, chân đèn làm bằng đồng tinh xảo đầy tính nghệ thuật.

Đây là phòng ngủ của Bàng Kinh Phú. Sau khi Điền Yên nhìn thấy thì không thể tưởng tượng nổi. Trước đây phòng ngủ của anh toàn là màu đen, ngột ngạt làm người ta cảm thấy giá rét. Căn phòng bây giờ ngoại trừ ga trải giường màu đen ra, căn phòng không thấy chút kìm nén.

Rất hiển nhiên, nơi này được dụng tâm bố trí, sạch sẽ không khác gì chứng sạch sẽ của anh.

Sức lực của cánh tay trói chặt ngang hông Điền Yên, khiến cô nghẹt thở. Cho dù là trong giấc mộng, Bàng Kinh Phú cũng vô thức dùng lực, thậm chí có thể cảm nhận được độ cứng của cơ bắp của anh.

Bờ ngực rộng sau lưng tựa vào lưng cô, sát đến mức không một tia hở. Ngực anh hơi phập phồng, môi mỏng và mũi cọ sát lên sợi tóc trên cổ cô, mỗi lần anh thở Điền Yên đều có thể cảm nhận rõ ràng.

Vòng vây của sự giam cầm đầy sự thống trị của kẻ săn mồi.

Eo Điền Yên sắp bị siết gãy, cô thử nhích người về phía trước. Chỉ trong nháy mắt, người phía sau chợt tỉnh dậy, động tác quá lớn hù dọa đến cô. Bàng Kinh Phú trực tiếp bóp cổ cô, dùng sức ấn cô xuống gối, cơ thể cao lớn cũng theo đó ép xuống.

Tốc độ của anh quá nhanh, Điền Yên không kịp phản ứng đã bị đè dưới người anh đến nghẹt thở. Vẻ mặt cô đau đớn kéo ngón tay anh, cầu xin chút oxy xa xỉ.

Đôi mắt Bàng Kinh Phú trợn to, tiếng hít thở khiến ngực anh phập phồng dữ dội. Sau khi lấy lại tinh thần, anh thấy mặt Điền Yên, sắc mặt anh theo mắt thường cũng có thể thấy được sự phấn khích, sau đó lại nổi nóng.

“Lại muốn chạy sao? Lại muốn chạy đúng không! Ông đây vừa mới bắt em lại, em mẹ nó lại muốn rời khỏi ông đây! Tôi đối với em mà nói chỉ là món đồ dùng xong thì vứt bỏ phải không? Tôi tác thành cho cuộc sống về hưu của em, nhưng em có thể cho tôi cái gì! Điền Yên!”

“Ông đây tìm em hai năm sáu tháng. Tôi cũng không dám nghĩ có phải em chết bên ngoài rồi không, nếu có chết cũng sẽ làm thi thể của em một lần! Em mẹ nó đừng ép tôi, cái gì tôi cũng có thể làm được, cái gì tôi cũng dám làm! Không muốn trở thành Nhân trư(*) thì ngoan ngoãn một chút cho ông đây, có nghe hay không!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận