Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chóp mũi Điền Yên xông lên cảm giác chua xót, kích thích hốc mắt tràn ra nước mắt.

“Xem cái khác nhé?”

Anh hỏi, nhưng không cho cô cơ hội từ chối. Bàng Kinh Phú bấm vào một màn hình giám sát khác.

Trong căn phòng ngủ chưa đầy năm mét vuông, một chiếc giường chiếm trọn không gian, những nếp gấp lộn xộn trên ga trải giường bị trầy xước, trên tường còn có vết máu do móng tay để lại, thể hiện sự tuyệt vọng của người bị mắc kẹt.

Có một người phụ nữ ôm đầu cuộn tròn trên giường, điên cuồng cào mặt mình. Dù không phát ra âm thanh nào, nhưng Điền Yên có thể tưởng tượng ra tiếng kêu chói tai của cô ta vào lúc này. Các ngón chân co lại chung một chỗ, một chiếc váy ngủ bình thường bị chính cô ta xé rách, lộ ra một nửa bả vai.

Khi cô ta nhận ra máy thu hình chuyển động, cô ta kích động ngẩng đầu lên, quả thật chính là người mà Điền Yên nghĩ- Chúc Nhược Vân.

Điền Yên nắm lấy cánh tay của Bàng Kinh Phú, cảm xúc kích động của cô vô cùng dễ thấy, sụp đổ nước mắt chảy ra như vỡ đê.

“Còn một cái.”

Trong giọng nói của Bàng Kinh Phú ẩn chứa nụ cười châm biếm khó mà phát giác, âm u lạnh lẽo làm người ta không rét mà run.

Hình ảnh chuyển sang màn hình khác.

Sáu người mặc quần áo lao động liền quần màu đen đỏ ấn một người đàn ông vạm vỡ vào giữa, hai cánh tay anh ta bị kéo thẳng ra sau lưng. Một khẩu súng chĩa vào đầu anh ta, anh ta nhục nhã quỳ xuống, trán gần như chạm đất.

Đối diện người đàn ông là một người phụ nữ đang giãy giụa gào thét, hai người đàn ông nắm lấy cánh tay cô ấy, như thể muốn cô ấy chứng kiến giờ khắc tử hình này.

Là Tề thắng Lại và Lâm Nha.

“Không muốn! Không!” Điền Yên cấu vào cánh tay Bàng Kinh Phú, nhảy lên muốn tránh thoát cái ôm trong lòng ngực anh.

“Đừng nóng, em cho là chỉ có ba cái sao?”

Lực cánh tay siết chặt như sắt thép, như gông cùm xiềng xích giữ chặt cơ thể đang cựa quậy của cô.

Hình ảnh lại thay đổi một lần nữa.

Lần này là Đàm Tôn Tuần.

Đầu gối của cậu ta bị tách ra thành chữ bát, khom lưng quỳ xuống đất. Hai cánh tay bị trói ở sau lưng, mắt bị bịt bằng vải, ngay cả miệng cũng bị một miếng vải trắng dùng sức siết lại, buộc chặt sau gáy.

Trong hầm giam u ám, đỉnh đầu chỉ có một ngọn đèn sợi đốt chiếu sáng cậu ta.

Ngón tay của Điền Yên dùng sức đến mức run rẩy, cô khóc không thành tiếng cầu xin Bàng Kinh Phú: “Thả bọn họ đi, em sẽ không rời đi, em tuyệt đối sẽ không rời khỏi anh! Em thề với anh! Nếu em dám rời khỏi anh, anh liền biến em thành Nhân trư, muốn chơi thế nào cũng được. Cầu xin anh, cầu xin anh.”

“Tôi còn chưa nói muốn cái gì mà em đã chủ động nói với tôi, đây chính là thứ ngày hôm qua em nói với tôi, em không muốn rời khỏi tôi sao?”

“Có phải trong lòng của em luôn có suy nghĩ muốn rời khỏi tôi hay không. Em đang đợi, chờ một cơ hội thích hợp, chờ một cơ hội chắc chắn, không chút lưu tình rời bỏ tôi giống như hai năm trước! Từ trước đến giờ, từ trước đến giờ! Em chưa bao giờ yêu tôi!”

Sắc mặt anh dữ tợn, anh nghiến răng nghiến lợi từng chữ, âm thanh như nặn ra từ kẻ răng, lạnh lùng mà tàn bạo tùy tiện, cánh tay mạnh bạo đè lên vòng eo gầy yếu của cô.

Cho dù Bàng Kinh Phú đã có câu trả lời chắc chắn trăm phần trăm, nhưng anh vẫn phải cố chấp hỏi một câu.

“Là như vậy phải không! Tôi nói có đúng hay không!”

Anh không cam lòng! Dựa vào cái gì, rốt cuộc dựa vào cái gì, anh lại bị Điền Yên đối xử tàn nhẫn như vậy. Tại sao chỉ có mình anh là không thể thoát khỏi nỗi đau không được yêu này?

Bàng Kinh Phú không thể giả vờ nữa, thà xé rách mặt cũng phải bóp gảy suy nghĩ muốn rời bỏ mình của cô.

Buổi tối.

Bàng Kinh Phú dựa người trước quầy bar trong căn bếp mở. Anh lấy một chai rượu whisky cũ trong tủ ra.

Anh cầm ly rượu bên cạnh lên, rót rượu vào. Chất lỏng màu đỏ lăn lộn trong cốc, phơi bày ánh sáng thâm trầm. Chiếc cốc nâng lên lắc lư khiến rượu xoay tròn trong cốc, quả cầu băng bên trong va chạm với thành cốc phát ra một âm thanh giòn giã.

Cur nằm dưới chân anh, mắt nửa hí giống như đã mệt, mí mắt đang muốn khép lại thì bị tiếng rung điện thoại của Bàng Kinh Phú đánh thức. Nó nhạy bén ngẩng đầu, giơ hai lỗ tai nghiêng đầu nhìn anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận