Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú nhấp một ngụm rượu nhỏ, trượt lên màn hình điện thoại.

Đầu bên kia vang lên một giọng nói trầm tĩnh: “Tắt giám sát đi.”

Phía sau còn có thể nghe thấy tiếng nghẹn ngào của người phụ nữ.

Bàng Kinh Phú lắc đá cục: “Không có hứng thú nhìn.”

“Khi nào thì anh tắt giám sát?” Phạm Tự Khanh hỏi.

“Chờ một chút, còn chưa phải lúc.”

“Không phải anh đã tìm được người rồi sao?”

“Tìm được rồi, nhưng vẫn chưa nắm chắc được.”

“Tôi dạy cho anh biện pháp đơn giản nhất.”

Bàng Kinh Phú lên tiếng cắt ngang lời anh ta: “Đó là biện pháp cuối cùng. Huống chi cách của anh cũng không thông minh lắm. Không tin anh thử mở cửa ra một chút, nhìn xem cô ta có nhảy ra ngoài không.”

Phạm Tự Khanh cười lạnh.

“Tôi đã giam người ở nơi này rồi, dựa vào cái gì mở cửa ra.”

“Luôn sẽ có những lúc bất ngờ.”

Bàng Kinh Phú muốn làm cho mọi thứ trở nên chắc chắn. Dù cho con chim trong lồng được thả ra cũng sẽ ngoan ngoãn bay về với chủ nhân của nó.

Bây giờ Phạm Tự Khanh cũng lười giả vờ trước mặt Bàng Kinh Phú: “Cúp đây.”

Bàng Kinh Phú dẫn đầu nhấn nút cúp máy.

Cur lởn vởn quanh chân anh, nó thè chiếc lưỡi dài ra, hưng phấn thở phì phò chảy nước miếng, giống như cảm thấy tò mò với thứ đồ trong tay của anh.

Bàng Kinh Phú cầm ly rượu đi đến chiếc ghế sô pha mềm mại trong phòng khách. Anh mặc đồ ngủ màu xám tro, không cột thắt lưng, vạt áo rộng mở, bên trong chỉ mặc một chiếc quần lót bốn góc màu đen.

Cơ bụng săn chắc, lộ rõ những đường vân lồi lõm. Hai chân dài mà có lực, đường cong bắp thịt lưu loát cường tráng, cũng không phải là cái loại cơ bắp đầy người nhưng bẩm sinh đã có sức mạnh. Trong quần ôm lấy một đồ vật, cho dù đang trong trạng thái mềm nhũn thì hình dáng cũng khả quan như cũ.

Sức dãn tình dục nổi loạn tạo ra cảm giác người sống chớ gần để không ai có thể bước vào. Cả người trên dưới cũng viết đầy chữ phóng túng sau khi được thỏa mãn.

Bàng Kinh Phú ngửa lưng vào ghế sô pha, dang rộng hai chân, lộ ra cảm giác chiếm giữ chủ quyền. Trong không gian này, anh có quyền kiểm soát tuyệt đối.

Cur tựa cằm vào bắp đùi anh, mắt lom lom nhìn ly rượu trong tay anh.

Bàng Kinh Phú nhấp một miếng, híp mắt nhìn nó, trong đôi mắt sắc bén có một luồng khí tà ác như lưu manh.

“Muốn uống?”

Tiếng thở phì phò của Cur còn lớn hơn vừa rồi, cong mũi định đi lên ngửi.

Bàng Kinh Phú cầm ly ra xa, đặt cánh tay lên lưng ghế sô pha, chỉ vào phòng ngủ nói: “Bắt sống trái tim của cô ấy cho ông đây, cũng coi như không uổng công nuôi mày.”

Ban ngày, Bàng Kinh Phú đưa Cur ra ngoài đi dạo.

Khi anh quay lại, Điền Yên đang nấu ăn trong phòng bếp. Mùi khói xào đồ ăn rất nồng, trong nhà tràn ngập mùi khói khét gay mũi.

Bàng Kinh Phú mở toàn bộ cửa sổ bị khoá ra. Điền Yên ho khan, cánh tay bịt mũi và môi rồi quay người tắt bếp.

“Đang làm gì vậy?”

Từ âm thanh có thể nghe ra sự không vui của Bàng Kinh Phú. Điền Yên lấy tay che mặt, chột dạ rủ tầm mắt xuống.

“Em muốn nấu cơm. Thật xin lỗi, em sơ ý cho quá nhiều dầu.”

“Trên bàn không phải có để lại cơm cho em sao!”

“Em muốn nấu cho anh.”

Lời nói của cô khiến lời khiển trách tiếp theo của Bàng Kinh Phú nghẹn lại trong cổ họng. Anh cho rằng cô cố tình làm vậy để anh mở cửa ra vào và cửa sổ để cô có cơ hội trốn thoát.

“Muốn lấy lòng tôi?”

Bàng Kinh Phú mặt không đổi sắc vạch trần cô, Điền Yên thành thật gật đầu.

“Đi ra ngoài.”

Điền Yên đi ra ngoài, cô cúi đầu ảo não, áo sơ mi trong tay nhàu nát.

Lúc đi vào phòng khách, phát hiện Cur đứng ở huyền quan không nhúc nhích, chăm chú nhìn cô. Sau đó nó nâng móng vuốt lên, vươn lên phía trên tủ giày, ngậm hộp khăn giấy ướt xuống, nhả xuống đất.

Bàng Kinh Phú bưng cơm Điền Yên làm lên bàn ăn.

Thấy Cur ngoắc cái đuôi hưng phấn chạy tới, chân mày anh chợt nhíu một cái.

“Để em lau chân cho nó.” Điền Yên nói.

“Sao em biết?”

“Nó tự tha đồ xuống, thật thông minh.” Điền Yên khom người xoa đầu nó. Đại gia hỏa này được cô vuốt ve thì mặt đầy vui mừng ngoắc đuôi, muốn thè lưỡi liếm mặt cô. Điền Yên kịp thời quay đầu đi, phát ra tiếng cười trong trẻo dễ nghe.

Bàng Kinh Phú tỉnh bơ nheo lại mắt.

“Ăn đi, em làm cho anh đó.”

Bàng Kinh Phú ném cái nĩa lên đĩa.

“Sao em không ăn?”

Anh đút hai tay vào túi quần, cười nhạt: “Nhỡ em hạ độc thì sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận