Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có thể Bovis chưa từng nghĩ con cờ bị ông vứt bỏ này, mười hai năm sau sẽ trở thành một bức tường cao chắn trước mặt ông.

Bàng Kinh Phú trở thành tay buôn vũ khí lớn nhất châu Á. Mặc dù Bovis chưa từng gặp anh trong mười hai năm qua, nhưng ông đã nghe qua tên của anh.

Lúc bị vứt bỏ, Bovis đã có một thỏa thuận với Bàng Kinh Phú gần mười tám tuổi chưa chín chắn.

Nếu ở lại trong nước, anh phải lựa chọn kế thừa cái họ này, trở thành đời sau của nhà họ Bàng, cũng vĩnh viễn giữ mối quan hệ xa lạ với ông, không được phép đến gần nơi ông sinh sống. Mà đồ giao dịch, chính là ông sẽ chuyển giao một số súng đạn ở Mexico cho anh.

Nói trắng ra, sở dĩ Bovis đề nghị Bàng Kinh Phú cách xa đất nước ông đang sống chỉ vì lo lắng Bàng Kinh Phú chọc đến kẻ thù rồi người đó sẽ tìm ông gây sự. Ông cũng không tin một Bàng Kinh Phú mười tám tuổi lại có thể tạo ra thành tựu như ngày hôm nay.

Bovis bước ra khỏi phòng bệnh. Ông nhìn thấy Bàng Kinh Phú đang đứng trên sân thượng nối với phòng khách hút thuốc.

Điếu thuốc sắp cháy hết, Bàng Kinh Phú đút một tay vào túi dõi mắt nhìn dãy núi phủ tuyết phía xa xa, sương trắng lượn lờ lên cao bao phủ dãy núi trắng như tuyết.

Bàng Kinh Phú hỏi ông: “Lỗ tai bà ấy bị sao vậy?”

Mới vừa rồi đi vào, Tiết Du hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân của họ. Ngay cả khi Bovis nói chuyện với bà, ông cũng nói sát vào tai.

“Thủng màng nhĩ, thính lực kém, còn chưa điếc hẳn hoàn toàn.”

Bàng Kinh Phú không hỏi nhiều, anh cũng biết vết thương này đến từ đâu.

“Ông dưỡng bệnh ở chỗ này?”

Bovis đi đến cạnh anh, nhìn cảnh sắc nơi xa, nheo mắt lại.

“Dưỡng lão, vốn định ở New Zealand, nhưng phong cảnh ở đây thực sự quá tuyệt.”

“Tôi cũng định dưỡng lão ở đây.” Bàng Kinh Phú nói.

Ở một số phương diện kỳ quái, hai cha con ngược lại lại thống nhất đến lạ thường.

Bovis: “Đừng quên những chuyện con đã hứa với ba.”

“Tôi cũng đã nói sẽ giết ông, ông có nghĩ tôi sẽ thực hiện lời hứa không?”

“Giết ba cũng chẳng ích gì cho con cả. Con có biết trên lưng ba đang mang bao nhiêu trách nhiệm nặng nề không. Nếu ba bắt con, hoặc nhiều hoặc ít đều có thể lấy được một chức vụ quan trọng trong giới chính trị.”

Bàng Kinh Phú nghiền ép tàn thuốc đang cháy vào lan can sắt: “Nói như vậy, tôi càng phải giết ông.”

Thấy anh muốn đi, Bovis thấp giọng cảnh cáo: “Vì con là con ba nên ba mới hạ thủ lưu tình, thực hiện tốt lời hứa của con đi! Con ở chỗ này đối với ba mà nói là một tai họa!”

Bàng Kinh Phú hất điếu thuốc trên đầu ngón tay, hỏi ông.

“Lúc đầu đối xử với tôi như vậy, ông có từng nghĩ đến hôm nay ông sẽ gặp phải cục diện tiến thối lưỡng nan như vậy không?”

Giọng Bàng Kinh Phú bình tĩnh, ngay cả chính anh cũng cảm thấy buồn cười. Anh đếm không hết mình đã giết người đàn ông này bao nhiêu lần ở trong mộng, nhưng hôm nay thật sự ở trước mặt ông, chỉ nhìn dáng vẻ ông thương lượng với anh như vậy cũng đã khiến anh đủ sung sướng.

Bovis nhắm hai mắt, hít sâu một cái.

“Con là con trai ba…”

Bovis đột nhiên mở mắt ra, kinh ngạc nhìn khẩu súng đặt trên bụng mình.

Bàng Kinh Phú nghiêng đầu, mí mắt rủ xuống một nửa.

“Đừng nói tôi là con trai của ông, giữa ông và tôi đã sớm không xứng với hai chữ cha con. Nguyên nhân tôi không giết ông rất đơn giản, mở mắt thật to nhìn cho tôi! Tôi thăng quan tiến chức như thế nào trước mặt ông.”

“Người bị ông xem thường vứt bỏ hôm nay đè lên trên đầu ông, nên ông cảm thấy sợ hãi, hay là kính sợ đây?”

Họng súng kim loại ép lên bụng ông, giây tiếp theo đột nhiên buông lỏng một chút.

Bàng Kinh Phú thu súng rời đi. Cằm dưới của Bovis căng thẳng, tiếng nghiến răng thanh thúy vang dội.

Bovis chưa bao giờ cho phép người khác làm trái ý mình. Ông nhận thấy vẻ mặt mất khống chế của bản thân, một giây tiếp theo lại trở lại trạng thái ban đầu. Hình dáng căng thẳng dưới chiếc mặt nạ chỉ có thể bộc lộ không chút che giấu ở trước mặt Tiết Du.Bàng Kinh Phú làm đơn xin nghỉ học cho Điền Yên, cũng chuyển tất cả đồ đạc trong nhà ở New Zealand của cô đi.

Một đống sách vừa dày vừa nặng gần như chất đầy cả phòng khách. Bàng Kinh Phú còn đặc biệt chuẩn bị một góc để cô có thể ngồi trên chiếc đệm mềm đọc sách.

Bên cạnh chiếc đệm mềm còn có một chậu cây chuối tây, cây xanh điểm xuyết trên bức tường trắng nhạt, tạo nên hương vị độc đáo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận