Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm… Sáu lần, sáu lần.” Điền Yên đẩy vai anh.

“Mười hai lần.”

“Bảy lần, bảy lần được chưa, thật không thể nhiều hơn nữa.”

Anh ngậm một miếng thịt mút vào, phát ra một tiếng nước vang dội: “Mười một lần.”

Điền Yên nghẹn ngào: “Tám lần…”

“Hửm?”

“Ưm… Chín lần…”

“Đồng ý.”

Bàng Kinh Phú ấn cô xuống đất, dùng sức cắn mạnh vào dái tai cô, để lại dấu răng chỉnh tề: “Một lần đầu tiên.”

“Không muốn…”

Điền Yên khẽ ngâm nga, cô nhìn thấy con chó ở phía trên đỉnh đầu. Đôi mắt tròn màu mật ong sáng lên, nhìn tư thế lộn nhào của bọn họ, mặt đầy mơ hồ nghiêng đầu.

“Nó đang nhìn.”

“Yên tâm.” Bàng Kinh Phú cởi quần ra, vén vạt áo sơ mi của cô lên, ngón tay cắm vào trong tiểu huyệt đang khép chặt lại, cong mắt nở nụ cười: “Nó xem không hiểu, hơn nữa cơ quan sinh sản của nó đã bị cắt bỏ.”

Điền Yên ngẩng cổ lên, mồ hôi đầm đìa trong lúc giằng co nhuộm lên cái cổ trắng nõn mịn màng của cô. Làn da sáng bóng, phối hợp với vết hôn vừa rồi, làm nổi bật lên vẻ quyến rũ trên nền cây xanh.

Quy đầu tròn trịa chật vật đẩy tiểu huyệt ra, cảm giác chen chúc, ê ẩm, sưng tấy lan khắp bụng. Cho đến khi phần dưới bị ép mở ra, quy đầu bịt kín dịch âm đạo còn chưa kịp chảy ra ngoài trở vào lại.

Điền Yên nũng nịu rên rỉ, Bàng Kinh Phú giữ mông cô, một tay nâng sống lưng Điền Yên, nhấc cả cơ thể cô lên khỏi mặt đất, ôm cô vào trong ngực đi về phía phòng ngủ.

“Chậm một chút… A chậm, chậm… Ha a —— ”

Mỗi một bước, cây gậy đang cắm trong tiểu huyệt sẽ dùng sức đỉnh vào, đụng vào tử cung rũ xuống. Tư thế quá mức xâm nhập, khiến miệng tử cung lớn bằng đầu ngón tay cũng bị đẩy ra.

Theo nhịp bước vững vàng của anh, mỗi một lần Điền Yên rớt xuống, một tiếng thở hổn hển mềm mại và sắc tình sẽ phát ra từ miệng cô.

Một đêm nay, Bàng Kinh Phú rất hài lòng với bữa ăn này, Điền Yên không còn dáng vẻ tử khí trầm trầm kia nữa. Biểu hiện của cô không thể nghi ngờ đã mang đến ngon ngọt cho Bàng Kinh Phú.

Dù là ngoài miệng vừa nói không muốn, cơ thể sẽ theo tiếng khóc của cô mà chậm lại.

Điền Yên không còn cầu xin nữa mà chỉ dẫn anh làm chậm lại, làm nhanh như thế nào và cách vuốt ve cơ thể để giúp cô thoải mái khi cao trào.

Hai giờ sáng, Bàng Kinh Phú gọi cho Phạm Tự Khanh.

“Chuyện tôi kêu anh làm thế nào rồi?”

“Phú tiên sinh, tôi chưa bao giờ thất thủ.”

Một lúc sau, Phạm Tự Khanh khinh miệt châm biếm: “Trừ lần trước anh biến tôi thành bia đỡ đạn.”

Hai năm trước, Bàng Kinh Phú vì tìm bạn của Điền Yên là Chúc Nhược Vân, vốn hai người xích mích thành thù lại hợp tác lần nữa.

Chúc Nhược Vân ở trong tay Phạm Tự Khanh. Bàng Kinh Phú đoán Điền Yên sẽ vì Chúc Nhược Vân mà quay về nước, nên anh từng giờ từng phút theo dõi hành động của Chúc Nhược Vân để tăng khả năng tìm thấy Điền Yên.

Mà cái giá phải trả là, Bàng Kinh Phú phải cung cấp vũ khí cho Phạm Tự Khanh, đồng thời cũng phải để cho quân đội của anh ta đột nhập vào thị trường quốc tế, trở thành công ty quân sự tư nhân cung cấp dịch vụ cho chính phủ, tổ chức quốc tế và cung cấp dịch vụ quân sự.

Phạm Tự Khanh không có uy tín ở quốc tế như Bàng Kinh Phú, cũng không thỏa mãn với quân đội chỉ với mục đích báo thù trong nước.

Vì vậy anh ta chuyển hướng ra nước ngoài. Trong hai năm, quân đội của anh ta đã được thuần hóa tốt, từ việc điều hành an ninh quy mô nhỏ cho đến phục vụ cho việc tham gia các hoạt động quân sự quy mô lớn. Các thành viên trong quân đội đa số đều không có quốc tịch.

Trước mắt Bovis đảm nhiệm cố vấn an ninh quân sự ở năm nước đồng minh. Bàng Kinh Phú muốn Phạm Tự Khanh dùng danh nghĩa của quân đội uy hiếp quân sự của ba trong số năm quốc gia liên minh này.

Ở trình độ nào đó, bây giờ Phạm Tự Khanh đã trở thành công ty quân sự tư nhân phục vụ cho Bàng Kinh Phú.

Mặc dù Phạm Tự Khanh có dã tâm mạnh mẽ nhưng anh ta càng hiểu cách nịnh nọt, huống chi anh ta đang ở trong nước và không muốn trở thành Trình Anh Ngôn thứ hai.

Sau khi kế hoạch trả thù của Phạm Tự Khanh thành công, thuận lợi thừa kế tập đoàn Hồng Diệp đã từng đuổi anh ta đi. Những người đưa anh ta vào chỗ chết, bây giờ không một ai không bám vào con rồng là anh ta.

Anh ta từ trước đến giờ không quá thích khiêu chiến, luôn giữ thái độ khiêm tốn trong mọi việc. Để ngăn người khác biết điểm yếu của mình, anh ta có thể nói là đã hao tổn tâm huyết ngụy trang. Phải nói trong hai năm này anh ta đã thay đổi rất lớn, không phải là thừa kế tập đoàn Hồng Diệp, bởi vì đây là mục tiêu anh ta đã sớm thề phải hoàn thành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận