Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Điền Yên đang xem ti vi ở nhà, trên tin tức xuất hiện giáo sư của cô, Bovis.

Khuôn mặt của ông được đặt ở góc trên bên phải của tivi, người dẫn chương trình đang nghiêm túc nói điều gì đó.

Điền Yên không hiểu tiếng Đức, nhưng cô cảm thấy người đàn ông trong ảnh càng nhìn càng khiến cô kinh hồn bạt vía, đặc biệt là đôi mắt đó…

Trong lòng Điền Yên cả kinh, quay đầu nhìn về phía Bàng Kinh Phú đang bưng mâm trái cây được gọt sẵn trong phòng bếp ra ngoài.

Anh mặc bộ quần áo bình thường ở nhà. Ánh mắt cũng đặt lên tivi, trên môi nở một nụ cười có phần tương tự với biểu cảm mà Bovis thường thể hiện.

Điền Yên bị suy đoán của bản thân hù dọa.

Bàng Kinh Phú thấy ánh mắt của cô, anh nhét một quả việt quất vào đôi môi hồng hào của cô, nhân tiện thọc ngón trỏ vào, ấn đầu lưỡi của cô khuấy qua lại hai cái.

“Ưm…”

“Đang suy nghĩ cái gì?” Bàng Kinh Phú nói.

Điền Yên nhai quả việt quất, nói suy nghĩ có chút hoang đường của bản thân: “Người trên tivi trông có chút giống anh, nhưng ông ấy là giáo sư—— ”

“Ông ta là ba tôi.”

Quả việt quất đang nhai dở bị kẹt giữa hai hàm răng của Điền Yên.

Bàng Kinh Phú ngồi xuống bên cạnh cô, vòng tay qua vai kéo cô vào lòng. Tay anh ôm cổ cô, lại cầm một quả việt quất nhét vào miệng cô.

“Tên ông ta vốn là Bàng Tranh Tụng. Mười hai năm trước đã cắt đứt quan hệ cha con với tôi. Hiện tại là cố vấn triển khai chiến lược quân sự của năm nước đồng minh, nhưng ông ta đã bị coi như gián điệp mà truy nã vào hai tiếng trước.”

Lúm đồng tiền hình quả lê nông gợn sóng ở khóe môi Bàng Kinh Phú: “Trên tivi nói như vậy.”

Lượng thông tin trong đầu Điền Yên quá lớn.

“Giáo sư của em chính là ba của anh.”

“Mười hai năm nay thì không phải.”

Điền Yên trầm mặc một lát.

“Ông ấy bị bắt mà anh không kinh ngạc chút nào sao?”

Bàng Kinh Phú đặt mâm trái cây lên trên đùi, lại cầm miếng táo đã gọt vỏ đút cho cô. Giọng anh bình tĩnh, chỉ dùng ba chữ để trả lời vấn đề của cô.

“Tôi làm đấy.”

Ngày hôm sau, Nham Oanh và Lưu Hoành Dật đến lúc Bàng Kinh Phú đang định dẫn Cur đi dạo.

Hai người kia giống như có chuyện quan trọng muốn thương lượng với anh, nhưng sau khi nhìn thấy Điền Yên, cả hai đều ăn ý ngậm miệng lại.

Hai năm qua, Nham Oanh trở nên cường tráng dị thường, có lẽ là vì mái tóc ngắn nên tính tình cậu ta có vẻ không dễ trêu chọc, không còn là một thằng nhóc ngốc nghếch nữa. Cậu ta đứng thẳng, đi theo sau lưng Lưu Hoành Dật.

Lưu Hoành Dật mới gặp lại Điền Yên, anh ta mỉm cười với cô, dáng vẻ lịch sự nhã nhặn hoàn toàn khác với Nham Oanh có khuôn mặt khó ngửi sau lưng.

“Đi ra ngoài nói.”

Bàng Kinh Phú nắm lấy dây xích của Cur, hai người đi theo anh rời đi.

Gần đó có một lối đi bộ lót ván uốn lượn dọc theo đường viền quanh co của ngọn núi. Bên cạnh được bao phủ bởi những cây thông và linh sam rậm rạp, không khí tràn ngập mùi tùng hương tươi mát.

Cur thường xuyên đi theo Bàng Kinh Phú đến nơi này, sau khi thả dây xích, nó vui vẻ chạy dọc trên con đường ván gỗ.

Lưu Hoành Dật: “Bovis vẫn chưa rời khỏi Thụy Sĩ. Từ hôm qua ông ta rời bệnh viện cùng vợ thì không còn tung tích, rất có thể là có người trong tối giúp ông ta.”

Bàng Kinh Phú chắp hai tay ở sau lưng, dây xích chó rủ trong tay anh. Mỗi một bước đi, sợi dây xích sẽ phát ra âm thanh thanh thúy như tiếng chuông.

“Bình thường ông ta tiếp xúc với rất nhiều người trong giới chính trị, có một ít người vẫn còn bị ông ta nắm đuôi.”

“Vậy chúng ta phái người bắt ông ta, hay là chờ các nước khác ra tay? Tin tức đều được lên tivi rồi, ông ta hẳn là chạy không thoát.”

“Trước mắt cứ nắm giữ hành tung của ông ta, ít nhất chúng ta không thể thuộc về phe bị động, nếu tiếp tục để ông ta trốn thoát chính là một tai họa ngầm.”

Lưu Hoành Dật gật đầu trả lời.

“Vậy phải đuổi tận giết tuyệt sao?”

Bàng Kinh Phú cười.

“Tại sao không?”

Ba anh ngược đãi anh mười chín năm, đối với anh mà nói đã sớm hơn hẳn kẻ thù.

Lưu Hoành Dật do dự chốc lát.

“Lão đại, vậy mẹ anh….”

Bàng Kinh Phú dừng bước, hai người phía sau cũng đứng lại theo.

Anh nhìn hai cây linh sam bên đường, nhưng suy nghĩ lại không ở nơi xanh thẳm này.

“Nếu tôi trói bà ấy lại, dùng dao giết bà ấy trước mặt ông ta thì còn sảng khoái hơn nhiều so với trực tiếp một đao giết ông ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận