Chương 191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bị tập kích trên không.”

Lưu Hoành Dật nói với Bàng Kinh Phú: “Đây cũng là người của Bovis. Theo quan sát của tôi, hình như ông ta muốn giết anh.”

Bàng Kinh Phú quỳ xuống bên cạnh con chó, mất khống chế run rẩy nắm chặt hai quả đấm. Anh cúi thấp đầu, vài chiếc lá cây linh sam dính trên mái tóc.

Điền Yên: “Vậy bên ngoài còn an toàn không?”

“Đã phái máy bay trực thăng chặn lại.” Lưu Hoành Dật nói.

Bàng Kinh Phú lảo đảo đứng lên, đi đến tủ đựng hộp thuốc trong phòng khách, đôi tay run rẩy của anh khiến hộp thuốc rơi xuống dưới chân, một lượng lớn thuốc vương vãi trên sàn. Bàng Kinh Phú chộp lấy rượu cồn và băng vải bước nhanh tới, quỳ xuống trước mặt nó tìm kiếm vết thương trên cơ thể nó.

Lưu Hoành Dật đã nhiều lần chứng kiến anh mất khống chế, nhưng đây là lần đầu tiên đối với một con chó.

Bàng Kinh Phú dùng băng vải quấn vòng quanh chân trái đang chảy máu của nó, tay run đến mức không thể giữ vững đồ vật. Chỉ nghe anh xin lỗi trong cơn hoảng loạn.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi Điền Yên, thật xin lỗi…”

Tay Điền Yên cầm rượu cồn dừng lại giữa không trung.

Bàng Kinh Phú trước sau như một lạnh như băng, ngạo mạn, lúc này lại trở nên nghẹn ngào. Anh xử lý vết thương cho Cur, máu tươi dơ bẩn nhuộm đầy bàn tay sạch sẽ của anh.

Anh không ngừng nói xin lỗi Điền Yên.

“Thật xin lỗi… Thật xin lỗi…”

“Tại sao?” Điền Yên có chút không rõ: “Tại sao phải nói xin lỗi em?”

Lưu Hoành Dật ở một bên lại hiểu rõ. Anh ta nghe thấy tiếng xe ở ngoài cửa, đứng dậy nói với Điền Yên.

“Điền tiểu thư, con chó này là của cô, cô quên rồi sao?”

Tào Nông mang hộp thuốc trên lưng lật đật chạy vào: “Anh Phúc, tôi tới, tôi tới, tôi tới rồi!”

Bàng Kinh Phú giống như không tìm được cách bù đắp, anh không dám dừng tay lại, giống như chỉ cần anh dừng lại thì nó sẽ chết mất.

“Phải lấy viên đạn trước, anh đừng làm thế.”

Tào Nông không dám ngăn cản, cho đến khi anh bị Điền Yên nắm lấy cổ tay.

Điền Yên cứng rắn giật miếng băng trong tay anh: “Anh cũng bị thương, đừng nhúc nhích.”

Bàng Kinh Phú quỳ tại chỗ, cảm xúc hỗn loạn dâng lên trong cổ họng, hốc mắt đỏ ngầu ửng lệ, nước mắt không ngừng rơi xuống sàn nhà. Vẻ mặt anh bi thương, tiếng hét khàn khàn gần như dùng hết toàn lực.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi Điền Yên.”

Con chó này coi như là chỗ dựa tinh thần của Bàng Kinh Phú. Ở một mức độ nào đó, anh coi nó như phân thân của Điền Yên. Kể từ lúc chính thức nuôi dưỡng nó, Bàng Kinh Phú vẫn đang mong đợi Điền Yên có thể nhìn thấy anh nuôi nó tốt như thế nào.

Trong những ngày không có Điền Yên, Cur là thứ duy nhất của Điền Yên thuộc về anh.

Trái tim của anh bị Điền Yên lấy mất, có lúc nhớ nhung thành bệnh, ngay cả hồn phách và ý thức cũng không chịu khống chế thoát khỏi thể xác. Mà duy chỉ có chú chó này là vật thật duy nhất anh có thể chạm tới.

Trách nhiệm nuôi nó nặng nề, chứa một phần trách nhiệm nặng nề vì ‘Điền Yên thích’. Nó bị thương đã phá vỡ ước muốn bấy lâu nay của Bàng Kinh Phú. Anh muốn Điền Yên vì con chó này mà có thể thích anh nhiều thêm một chút.

Có bốn viên đạn được lấy ra từ trong cơ thể Cur, may mắn không đụng trúng nội tạng. Chẳng qua là mất máu quá nhiều nên lâm vào hôn mê.

Nham Oanh tháo máy thở từ trên xe Tào Nông xuống, đặt con chó vào một góc phòng khách, gọi đến ngân hàng máu của bệnh viện thú y gần đó, tình trạng của nó mới kịp thời ổn định.

Tào Nông coi như được tác nghiệp đúng chuyên ngành. Từ khi có con chó này, anh ta trở thành bác sĩ riêng cho nó. Bàng Kinh Phú mỗi một tháng sẽ đưa con chó đi khám sức khỏe toàn diện một lần.

Vết thương bị đạn bắn trên người Bàng Kinh Phú còn nhiều hơn con chó. Sau khi Lưu Hoành Dật giúp anh băng bó, hỏi thăm về Bovis.

Bàng Kinh Phú ngồi trên ghế sô pha, hai tay chống lên đùi, mái tóc buông xõa che đi cảm xúc của anh, nhưng không ngăn được âm thanh lạnh lùng đầy sát ý: “Giết.”

Buổi tối, Cur tỉnh lại, đúng lúc Điền Yên đang ngồi xếp bằng trước mặt nó. Thấy nó mở mắt ra, cô vội vàng vuốt ve đầu lông xù, an ủi nó.

“Không sao đâu. Mày ngoan lắm, mày đúng là một chú chó dũng cảm.

Cái đuôi đầy lông xù của nó đung đưa trên sàn, mặt nạ thở trên mặt còn chưa được tháo ra, nó nâng móng vuốt lên định kéo nó xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận