Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên gở xuống giúp nó, không ngừng xoa đầu nó. Đôi mắt màu mật ong của nó nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, một lúc sau nó lè lưỡi ra, cười ngốc nghếch.

Điền Yên cũng cười.

Nó nhìn thấy người ở sau thì hừ hừ muốn bò dậy, Điền Yên quay đầu lại nhìn thấy Bàng Kinh Phú không một tiếng động đi tới sau lưng cô.

“Nó tỉnh rồi.”

“Nhìn thấy rồi.”

“Anh không cần lo lắng nữa.” Điền Yên nói.

Bàng Kinh Phú ngồi sau lưng Điền Yên, cơ thể to lớn của anh bao phủ cô. Anh dán trán lên bả vai Điền Yên.

Điền Yên có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, bờ ngực rộng lớn dán chặt vào lưng cô, truyền tới sự ấm áp và cảm giác an toàn. Âm thanh trầm thấp treo trẻo, lạnh lùng, lại có chút khàn khàn.

“Tôi lo lắng em sẽ vì chuyện này mà chán ghét tôi.”

“Tôi không bảo vệ nó tốt, thật sự xin lỗi.”

Điền Yên hoảng sợ. Từ buổi chiều anh nói ra câu xin lỗi kia, lòng cô đã trở nên chập chờn bất an.

Thứ cảm giác này quá khác thường, rất kỳ quái. Cô không phát hiện được đây là thứ tình cảm gì, nhưng cô nhìn lại, cô không thích Bàng Kinh Phú, nhưng chẳng biết vì sao khi nhìn anh hoảng hốt nói xin lỗi, cô lại cảm thấy đau lòng, áy náy.

Điền Yên suy nghĩ cực kỳ lâu.

Nguồn gốc của sự áy náy, có lẽ là vì cô cảm động lây từ Bàng Kinh Phú.

Điền Yên biết Bàng Kinh Phú chờ đợi mình hơn hai năm như thế nào. Anh mỗi ngày đều nhìn con chó này, không lúc nào không nhớ nhung cô, lại cẩn thận từng li từng tí tự mình nuôi nó, chỉ vì chờ đợi khi cô thấy nó thì sẽ lộ ra vẻ mặt hài lòng.

Hành động giúp đỡ nhỏ của Điền Yên lại là nơi để ký thác tinh thần của Bàng Kinh Phú. Anh khổ sở là vì anh không bảo vệ tốt cho chú chó này, càng khó chịu hơn vì sợ Điền Yên sẽ đau lòng vì vậy mà chán ghét anh.

“Bàng Kinh Phú.”

Điền Yên chậm rãi vuốt ve lông mượt mà trên đầu Cur, nói với anh: “Anh là một người rất tốt.”

“Em nói thật đấy, anh thật sự là một người rất tốt.”

Vết thương của Cur gần như đã hồi phục sau hai tuần chăm sóc. Vì quan sát vết thương trên người nó nên phải cạo hết lông đi. Ngoại trừ việc không thể chơi đùa ngoài sân cỏ, ngược lại nó ở trong nhà lại tràn đầy sức sống.

Điền Yên chơi với nó mấy trò đơn giản, cô ném quả bóng lông lên để nó bắt lấy. Cur phối hợp với động tác của cô, nó luôn nâng móng vuốt lên thật cao để làm cô vui vẻ.

Trước khi Bàng Kinh Phú ra ngoài, anh nhìn khung cảnh một người một chó ấm áp trong phòng khách. Anh đột nhiên hỏi Điền Yên.

“Có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”

Ngay cả quả bóng Cur đưa cho cô, cô cũng không nhận, vẻ mặt cô kinh ngạc còn tưởng bản thân nghe nhầm.

“Có thể sao?”

Điền Yên đến nơi này đã được hai tháng. Cô chưa từng được ra ngoài lần nào, ngay cả bãi cỏ cũng chưa từng đặt chân đến.

Sợ Bàng Kinh Phú đổi ý, Điền Yên vội vàng đứng dậy: “Em muốn đi ra ngoài, muốn đi ra ngoài!”

Bàng Kinh Phú nhìn hai chân trần của cô: “Đi thay quần áo đi.”

Điền Yên mặc quần jean và áo khoác như lúc cô mới đến. Bàng Kinh Phú nắm tay cô ra cửa. Cur trọc lông ngồi chồm hổm ở cửa tủi thân rầm rì. Điền Yên vẫy tay với nó, lần này đến phiên nó hâm mộ nhìn cô ra ngoài.

Bàng Kinh Phú vốn định đi siêu thị mua thức ăn, nhưng thấy cô tò mò ngắm trái ngó phải, nên quyết định đi dạo một vòng gần đó.

“Ở đây có gì chơi vui không anh?” Điền Yên hỏi.

“Không biết.”

“Không phải anh sống ở đây à.”

Bàng Kinh Phú chỉ về một hướng: “Cách đây ba kilomet có một siêu thị lớn, cái gì cũng có.”

Anh lại chỉ về hướng tây: “Từ con đường kia có thể đi thẳng đến đồng cỏ ở sườn núi, Cur thích chơi ở đó.”

Anh chỉ về hướng đông, lại nói: “Đó là trạm xe lửa, nhưng quá nhiều người nên không đến đó.”

Im lặng một lúc lâu Điền Yên mới phát hiện anh đã nói xong.

Bàng Kinh Phú nắm chặt ngón tay cô, một bàn tay khác nhét vào trong túi áo khoác, bất an trượt nắp bật lửa kim loại.

“Tôi không ra ngoài nhiều, phần lớn thời gian đều ở nhà nhớ em.”

Điền Yên cũng bắt chước im lặng như anh vừa rồi, không biết nên trả lời như thế nào.

Hồ nước ở trung tâm thành phố giống như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời trong xanh, phía đối diện là những ngọn núi cao chót vót nối tiếp nhau, trong không khí tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của hơi nước và cỏ xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận