Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên dựa vào lan can gỗ bên hồ, gió nhẹ thổi lất phất làm hồ nước gợn sóng. Cô nhắm mắt lại hít thở, mùi thơm xen lấn lui vào mũi.

Khi cô mở mắt ra lần nữa, một chiếc thuyền buồm màu đỏ vừa vặn hiện ra trước mắt, giống như một ngọn lửa bùng cháy trên mặt hồ.

Điền Yên nói với Bàng Kinh Phú ở phía sau: “Giấc mộng về hưu của em giống như thế này, cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.”

Tay Bàng Kinh Phú đặt lên bả vai cô, tiếp theo anh cúi người đến gần.

Điền Yên ngẩng đầu lên, đối mặt với nụ hôn đột ngột của anh có chút khó chịu. Khi đầu lưỡi cạy răng môi ra, Bàng Kinh Phú che kín ánh mắt cô, đầu lưỡi trực tiếp áp sát cổ họng cô. Khuấy, liếm, phác họa.

Mỗi một chi tiết trong miệng cô anh đều rõ như lòng bàn tay, anh ung dung không vội thưởng thức bữa ăn ngon lành này.

Bị đùa bỡn hồi lâu, Điền Yên mới chủ động lè lưỡi dò xét đầu lưỡi anh. Anh càng hôn cô càng hăng hái.

Bàn tay anh đặt trên vai đỡ gáy cho cô, dùng sức ôm cô vào lòng, nụ hôn tê dại đầu lưỡi khiến cô hít thở khó khăn. Lực đạo của Bàng Kinh Phú khiến cô không chống đỡ nổi, chỉ có thể bị anh đè xuống làm càn.

Lưng Điền Yên dựa vào lan can, cô bị ép mạnh đến mức muốn ngã về phía sau. Cô đưa một cánh tay ra cố hết sức ôm cổ anh. Bàn tay to lớn nắm chặt cổ tay cô, siết chặt, cổ tay mảnh khảnh lây nhiễm nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể anh, như muốn đốt cháy cô.

Nụ hôn khiến Điền Yên mê muội choáng váng, miệng tê dại, đầu óc cô hỗn độn không rõ bị Bàng Kinh Phú ôm vào trong ngực.

Điền Yên nhớ sau đó anh có nói cái gì đó, nhưng cô chỉ có thể nhớ đến câu kia: “Nếu trốn không thoát, không bằng hưởng thụ thật tốt.”

Những ngày sau đó, Bàng Kinh Phú bắt đầu đưa Điền Yên ra ngoài đi dạo mỗi ngày, ngay cả tật xấu chưa bao giờ đi đến những nơi đông người cũng bỏ đi. Anh cho là Điền Yên sẽ thích mọi thứ ở nơi này.

Điền Yên hỏi anh có thể đến nhà thờ lớn thăm quan một chút không.

Bàng Kinh Phú hỏi cô muốn đi đâu, Điền Yên bẻ ngón tay nói với anh: “Nhà thờ Pokrovsky, Nevsky, Saint Mark, Chartres, Brasic và Sao Paulo”

“Còn nữa không?”

“Có, nhiều lắm. Nhưng mà những nơi còn lại cũng không nổi tiếng lắm, em không nhớ lắm.”

Bàng Kinh Phú phát hiện cô không nghe ra sự giễu cợt trong lời nói của anh, anh nghe cô nói xong thì quay đầu lại, ngược lại khiến anh giận cười.

“Sẽ thỏa mãn em, nhưng trước mắt chỉ có thể đi một nơi, muốn đi nơi nào trước?”

Điền Yên nở nụ cười vui vẻ, khuôn mặt ngây thơ như ngậm một miếng mật ong, cô nghiêng đầu khiến trái tim anh dần mềm nhũn.

“Vậy cứ dựa theo thứ tự em mới nói, đến nhà thờ lớn Pokrovsky được không?”

“Được.”

Một ngày trước khi khởi hành, Lưu Hoành Dật báo cáo tung tích của Bovis.

Tiết Du vợ của ông đang kiểm tra sức khỏe ở viện điều dưỡng ở Lyon, Pháp.

Bovis không thể nào không đặt bà ở bên cạnh, cho nên chuyện tìm được Bovis chỉ là chuyện sớm muộn.

Điền Yên biết được lịch trình đột nhiên thay đổi.

“Không đến Moscow sao?”

“Tôi đưa em đi xem nhà thờ Clermont-Ferrand.”

Điền Yên suy nghĩ một hồi. Bàn tay Bàng Kinh Phú rơi xuống đầu cô, giày vò mái tóc dài của cô.

“Không phải em thích nhà thờ sao? Sao em không biết nơi này?”

Điền Yên biết nhà thờ này ở đâu, chẳng qua là cô không biết tại sao lại phải đi Pháp. Chuyện Bàng Kinh Phú đã đồng ý với cô, trước nay chưa bao giờ thay đổi.

Ngày khởi hành, Tào Nông đến đón Cur đi, mà Lưu Hoành Dật và Nham Oanh cũng đến.

Sau khi ngồi lên trực thăng riêng của Bàng Kinh Phú, Điền Yên nép vào ghế ở cửa sổ giả vờ ngủ. Cô nghe được trong cuộc trò chuyện của bọn họ có nhắc đến tên của Bovis.

Hành khách kẻ đến người đi đẩy cửa khoang ra vào, Điền Yên để mắt đến khuôn mặt phương Đông quen thuộc, thành công tìm được một người có thể nói tiếng Trung.

“Có thể phiền cô cho tôi mượn điện thoại nhắn tin một chút được không? Điện thoại của tôi bị bạn cầm, bọn họ không biết vị trí hiện tại của tôi.”

Đối phương là một cô gái trẻ tuổi, rất dễ nói chuyện, đồng ý với cô.

Điền Yên luôn miệng nói cảm ơn. Sau khi nhận lấy, cô gửi một tin nhắn cho cảnh sát tư pháp được chỉ định trong kế hoạch bảo vệ, đánh dấu vị trí hiện tại của mình.

Sau khi xóa tin nhắn, Điền Yên trả điện thoại lại cho nữ sinh xa lạ: “Tôi đã nói họ không cần trả lời tin nhắn, nếu như cô thấy tin nhắn lạ thì không cần để ý.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận