Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi cảm ơn lần nữa cô liền rời khỏi phòng vệ sinh, một đường chạy chậm ra ngoài. Cô nắm chặt bàn tay đã chờ đợi từ lâu của Bàng Kinh Phú.

Nhà thờ lớn mà Điền Yên muốn xem là ở Clermont-Ferrand thuộc vùng Auvergne ngay tại nước Pháp.

Nhà thờ này được xây dựng hoàn toàn bằng đá nham thạch đen, trở thành một địa danh kiến trúc ở trung tâm thành phố. Nóc của nhà thờ cao vút trên các nóc nhà ở thành phố, cho dù là ở nơi rất xa cũng có thể nhìn thấy.

Trong lòng Điền Yên có tâm sự, bình thường cô có thể giả vờ hăng hái mười hai phần, mỗi lời cô nói ra đều phải cẩn thận cân nhắc để không khiến Bàng Kinh Phú bất mãn. Hôm nay, bộ dáng không yên lòng của cô, quả nhiên đã khiến anh là người luôn cảnh giác cực mạnh để ý đến.

“Không muốn đi xem sao?”

Trong xe, sự chú ý của Điền Yên đều đặt ngoài cửa. Sau khi hoàn hồn lại, cô mới lấy cớ ngáp một cái.

“Em ngủ không ngon nên có hơi mệt.”

“Muốn đổi ngày khác không?”

“Được sao?”

Bàng Kinh Phú ra lệnh cho Lưu Hoành Dật đang lái xe: “Trở về khách sạn.”

Trong lòng Điền Yên thở phào nhẹ nhõm. Bàng Kinh Phú cầm tay cô, cô giống như một con thỏ lanh lợi vểnh tai lên, dùng ánh mắt đơn thuần trong suốt nhìn anh.

“Em về ngủ trước đi. Tôi bận việc, buổi tối sẽ về với em.”

“Được.”

Bệnh viện Tiết Du đang ở đã bị toàn bộ người của Bàng Kinh Phú bao vây.

Lúc Bàng Kinh Phú chạy đến. Bà vừa trải qua điều trị tâm lý, đang trong tình trạng hoang mang, mất mác cúi đầu dựa vào gối. Bà đã thay bộ đồ kẻ sọc xanh trắng của người bệnh, cả người xanh xao đến mức không còn da thịt.

Nhìn thấy Bàng Kinh Phú đến, bà há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại ngậm miệng lại.

“Ông ta đâu?”

Nghĩ đến lỗ tai bà có vấn đề, Bàng Kinh Phú đi đến bên cạnh bà lớn tiếng nói: “Ông ta ở đâu!”

Thấy anh cao giọng, Lưu Hoành Dật và Nham Oanh còn tưởng rằng anh nổi giận.

Sắc mặt Tiết Du bình tĩnh lắc đầu, lời nói khập khiễng, âm thanh khàn khàn: “Mẹ không…. Biết.”

Sợ anh không tin, bà còn nói: “Ông ấy không nói với mẹ, chỉ ném mẹ ở chỗ này, liền đi.”

Bàng Kinh Phú quay đầu lại hỏi hai người: “Khám xét ở gần đây chưa?”

“Đã điều tra, nhưng không phát hiện ra ông ta.”

“Kéo rèm cửa sổ xuống”

Nham Oanh chạy đến kéo rèm lại, cậu ta nhận ra từ tòa nhà đối diện có thể nhìn thấy rất rõ phòng bệnh này. Cậu ta liền hiểu Bàng Kinh Phú có ý gì.

“Tìm camera sao ông chủ?”

“Tìm đi.”

Phòng bệnh riêng không được phép lắp camera giám sát, nhưng sau khi khám xét, hai người Lưu Hoành Dật và Nham Oanh phát hiện trong phòng có tổng cộng năm chiếc camera.

Từ lúc Bàng Kinh Phú bắt đầu đi vào phòng bệnh thì Bovis đã biết. Bề nổi là Bàng Kinh Phú đang nắm giữ hành tung của ông ta, nhưng ông ta đang ở trong tối dường như còn rõ ràng hơn anh.

Bàng Kinh Phú bắt chéo chân ngồi lên ghế sô pha. Anh nhíu mày, sắc mặt nghiêm túc, dáng người cao lớn như một tòa thành không thể vượt qua, lộ ra uy quyền không thể xâm phạm.

Tiết Du đang nhìn chằm chằm vào anh. Từ trên người Bàng Kinh Phú không ngừng tỏa ra cảm giác uy nghiêm giống như chồng bà, khiến bà sợ hãi không thôi.

“Đã phái thêm người bên phía Điền Yên chưa?”

“Đã phong tỏa toàn bộ khách sạn, sẽ không có bất kỳ người nào có thể ra vào.”

Bàng Kinh Phú vẫn không yên tâm, anh đứng dậy nói: “Đưa bà ấy đi. Chúng ta trở về khách sạn.”

“Vâng.”

Tiết Du bị hai người đàn ông kéo ra khỏi giường, bà sợ đến mức chân vừa chạm xuống đất đã quỳ xuống, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ông ta sẽ giết tôi… Ông ta sẽ giết tôi… Sẽ giết chết tôi….”

Nếu bà bước ra khỏi cửa phòng này một bước, có thể rơi một ngón tay, cũng có thể là một ngón chân.

Tiết Du liều mạng lắc đầu rống lên: “Tôi không đi! Tôi không đi! Tôi không đi!”

Lưu Hoành Dật đập tay xuống, Tiết Du im lặng ngay lập tức.

“Thất lễ.” Lúc anh ta nói những lời này, anh ta nhìn vào sắc mặt của Bàng Kinh Phú.

Mặt Bàng Kinh Phú không cảm xúc, anh cúi đầu nhìn người phụ nữ, ánh mắt xa lạ như đang nhìn một người lạ.

Trong một cái chớp mắt, anh có chút hâm mộ Bàng Tranh Tụng.

Nếu Điền Yên dù có chết cũng không chịu rời khỏi anh, anh không dám tưởng tượng bản thân sẽ vui vẻ như thế nào.

Điền Yên ngồi ở mép giường lo lắng chờ đợi.

Mỗi lần ngoài cửa sổ vang lên âm thanh, cô cũng sẽ đứng dậy đi kiểm tra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận