Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa đạn không ngừng đánh vào nhà cửa dày đặc trên đường phố. Lưu Hoành Dật bẻ lái đạp lút cần ga, chiếc xe lao về phía trước giữa làn mưa đạn.

Phía sau, đèn chớp màu xanh da trời của xe cảnh sát điên cuồng lóe lên, những cảnh sát phía trước nhoài người ra ngoài cửa xe. Khẩu súng trong tay như khạc ra ngọn lửa, nhắm vào trực thăng, mưa đạn tung tóe một trận.

Vô số viên đạn găm vào vách tường trên đường, trong không khí tràn đầy mùi thuốc súng. Điền Yên hoảng sợ che lỗ tai lại, bên cạnh là độ giật của súng khi Bàng Kinh Phú bắn, cô chưa bao giờ cảm thấy mình ở gần cái chết đến thế.

“Bàng Kinh Phú!” Điền Yên lớn tiếng hô to.

Anh cũng dùng âm thanh to như vậy đáp lại: “Im miệng!”

“Em biết bây giờ anh đang giận em, nhưng em thật sự không có ý định rời khỏi anh. Anh thả bạn của em ra, em bảo đảm sẽ không để cảnh sát tư pháp bắt anh! Anh có bản lĩnh trốn thoát khỏi ICPO, chẳng lẽ anh còn sợ những cảnh sát bảo vệ em sao?”

Bàng Kinh Phú chợt túm lấy mái tóc dài của Điền Yên kéo một cái. Cô bị đau phải ngẩng đầu lên, hai tay vòng ra phía sau đầu nắm lấy cổ tay anh. Tiếng còi xe cảnh sát chói tai phía sau xuyên qua đường phố, đôi mắt thâm độc trên đỉnh đầu giống như bị tẩu hỏa nhập ma.

“Tôi nói cho em biết cách để bạn em được thả ra.”

“Chính là trừ khi tôi chết!”

“Thế nào? Hiện tại bắt đầu mong đợi người ở phía trên giết chết tôi đúng không? Chỉ cần viên đạn xuyên qua đầu tôi thì bạn em có thể sống sót, hài lòng không?”

Mặt Bàng Kinh Phú cười hả hê, dáng vẻ chắp tay đưa nhược điểm cho cô, hoàn toàn là đang cam chịu.

“Có muốn thử một chút hay không Điền Yên, dùng viên đạn này bắn xuyên đầu tôi.”

Bàng Kinh Phú lắc lư súng trong tay: “Hửm?”

Mặt Điền Yên lạnh lùng, bị anh kéo tóc cũng không tức giận chút nào: “Anh muốn chết không liên quan gì đến em! Em muốn anh thả bạn của em ra, em chỉ có yêu cầu đơn giản như vậy, nếu không em đã không liên lạc với cảnh sát tư pháp. Là do anh ép em.”

Bàng Kinh Phú giận cười, kéo tóc muốn đứt cả da đầu cô. Anh hận không thể bóp chết Điền Yên!

Hoá ra ở trong lòng cô, anh thậm chí còn không thể so sánh được với bất kỳ người bạn nào của cô.

Sau lưng truyền đến tiếng va chạm chói tai, đầu Lưu Hoành Dật đầy mồ hôi lạnh sợ hãi kêu: “Ông chủ, bánh xe của Nham Oanh bị bắn nổ!”

Bàng Kinh Phú nhìn cửa sổ vỡ nát phía sau.

Chiếc xe phía sau chở Tiết Du. Sau khi bánh xe nổ trượt trái phải va đập hai bên đường phố, kéo theo tia lửa và khói để lại dấu vết trên đường nhựa.

Mấy chiếc xe cảnh sát phía sau bất ngờ không kịp đề phòng phanh gấp, không tránh được con đường chật hẹp. Hết chiếc này đến chiếc khác đâm vào nhau, trong tình trạng gần như mất khống chế, sáu chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại một cách thảm hại, tất cả đều nằm ngang ở chính giữa đường phố.

Khói bốc lên từ khoang động cơ, khói bốc lên từ từ bay lên trên đường phố, chiếc trực thăng cũng bay lơ lửng phía trên chiếc xe nhỏ của Nham Oanh.

Bàng Kinh Phú nhìn đống hỗn độn phía sau, lạnh lùng ra lệnh: “Đi!”

Lưu Hoành Dật dằn lòng lại đạp cần ga rời đi.

Phó Hách Thanh đang thực hiện những nhiệm vụ khác ở Monaco. Sau khi biết được tình hình, anh ta đã đến tiếp ứng. Bọn họ có một bang phái ở miền Nam nước Pháp ngay khi mới thành lập, ở nơi đó sẽ không có đội quân nào khác có thể tiếp cận được.

Khu biệt thự ở đây được bọn họ sử dụng cho nhiệm vụ lần này, những người nằm vùng gần đó đều là người của Phó Hách Thanh.

Bàng Kinh Phú thô bạo ném Điền Yên vào nhà, dùng một tay đóng sầm cửa sau lưng lại.

Bàn tay đang định gõ cửa của Phó Hách Thanh khựng lại, anh ta nghe được bên trong nhà truyền tới tiếng thét chói tai, tự giác thu tay về. Lưu Hoành Dật đứng ở phía sau anh ta với vẻ mặt lo lắng.

“Nham Oanh bị bắt đi, phải nghĩ cách mới được. Anh cử người đến đây được không?”

Sắc mặt Phó Hách Thanh cũng không có khá hơn chút nào.

“Không được, không thể đối đầu chính diện với bọn họ. Cảnh sát tư pháp của Cục An ninh có liên hệ chặt chẽ với ICPO. Tôi sẽ cử một vài người nằm vùng đến thăm dò thử một chút. Đừng vội.”

“Sao tôi có thể không vội!” Lưu Hoành Dật chỉ vào cửa: “Ông chủ nhớ cô ta hai năm, cuối cùng cô ta lại đưa người của chúng ta vào trong tay cảnh sát. Cuối cùng tôi cũng biết tại sao trước đây anh lại nói cô ta là một tai hoạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận