Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai năm trước, trong những ngày tâm trạng của Bàng Kinh Phú mất khống chế, Phó Hách Thanh cũng không ngừng than phiền với bọn họ. Còn tưởng Điền Yên có thể khiến cây vạn tuế Bàng Kinh Phú ra hoa, không nghĩ tới là bình độc dược. Một chai được chôn trong đất kéo từ đất lên mang theo cả rễ và bùn, cũng sắp khuấy đảo bọn họ đến triệt để.

Bàng Kinh Phú tách chân Điền Yên ra tiến vào, không có màn dạo đầu, không có vuốt ve. Anh bóp cổ cô, trừng mắt nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Bây giờ tôi đối với em muốn gì được đó, em còn chưa hài lòng phải không? Tôi không chết đối với em mà nói vô cùng đáng tiếc có đúng hay không! Người em muốn bị bắt là tôi chứ không phải là Nham Oanh!” Ngạt thở và căng bụng đồng thời hành hạ, Điền Yên giống như bị một chiếc đinh ấn vào giường, chặt chẽ đâm vào trong. Dương vật to dài không chút lưu tình đâm xuyên vào tử cung yếu ớt, huyệt đạo chật hẹp bị cây gậy rắn chắc nghiền mài, điên cuồng đánh cọc.

Bàn tay càng thêm sức vặn cổ tay Điền Yên, mặt cô đầy thống khổ há miệng, tiểu huyệt ngọa nguậy giống như đang cầu xin Bàng Kinh Phú thương xót. Thấy con ngươi của cô tan rã, người đàn ông không đành lòng nên buông lỏng sức lực, nhưng cô ngay cả ho khan cũng không kịp đã bắt đầu nói với anh.

“Em chẳng qua là… Muốn anh, thả bạn của em…”

Bàng Kinh Phú cười, lộ ra vẻ mặt dữ tợn.

“Tôi nhìn giống Bồ Tát như vậy sao, Điền Yên?”

“Ưm… Thả, thả bọn họ… Em, em cam tâm tình nguyện… Vĩnh viễn ở bên anh, vĩnh viễn… Chúng ta kết hôn, em sinh con cho anh…..”

Sắc mặt Bàng Kinh Phú nghiêm túc, môi mỏng căng thẳng.

Mỗi một câu Điền Yên nói đều chạm vào trái tim anh, mỗi lời nói đều biết anh muốn gì, mỗi một chữ đều đánh chính xác vào trái tim anh. Cô có bản lĩnh khiến anh không thể tự thoát ra được, ngay cả cô cũng biết điều đó.

“Em thật sự đáng chết!”

Bàng Kinh Phú cách quần áo tát lên ngực cô, tàn nhẫn nắm lấy ngực cô. Anh không thể xuống tay đánh lên mặt cô, chỉ có thể chơi xuyên cơ thể cô.

Anh duỗi thẳng eo đưa dương vật vào tận phần đáy, đè mở tử cung. Âm môi ngày thường đóng chặt, hôm nay bị đâm thành một hình trụ sâu không thấy đáy, các đường gân trên thân cây xé toạc lối đi.

Khô khan không có chút nước khiến con ngươi Điền Yên tan rã, cảm nhận cơn đau sống không bằng chết.

“Em nói một câu thì tôi sẽ giết một người bạn của em! So với làm thịt bọn họ, tôi ngược lại muốn nhìn một chút, em còn có thể vì bọn họ làm đến mức nào. Có phải ngay cả chết em cũng nguyện ý hay không!”

Điền Yên đau đớn ngã xuống, cô ngẩng cổ lên, nắm lấy tấm ga trải giường bên cạnh không ngừng siết chặt. Đầu ngón tay trở nên trắng bệch vùi đầu vào đệm, trên mặt lộ ra nụ cười khó coi, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài xuống, cơ thể vừa bị đụng, vừa bị đè xuống.

“Em chết thì sao có thể ở chung một chỗ với anh…. Không phải anh muốn ở chung với em cả đời sao, vậy anh thử nhìn một chút…. Thả bọn họ ra, em có cam tâm tình nguyện đi theo anh cả đời không.”

“Dù sao, anh có bản lĩnh như vậy, bắt được bọn họ cũng là chuyện sớm hay muộn… Ưm… Ô, không phải sao.”

Bàng Kinh Phú tình nguyện dùng cách im lặng tàn nhẫn cũng không nguyện ý lại nghe hai chữ bạn bè từ miệng cô.

“Em dám lặp lại lần nữa, tôi thật sự làm cho phía dưới này nát vụn!”

Cô không biết xấu hổ nở một nụ cười chiếm lấy trái tim anh, cho dù rơi lệ cũng đẹp như thế.

“Nếu như anh muốn, vậy thì anh cứ làm đi, dù sao em cũng là của anh.”

Oẹ—

Nham Oanh cong lưng vặn vẹo trên mặt đất, cậu ta phun ra một ngụm axit trong dạ dày.

Đàm Tôn Tuần mất lý trí đấm lên người cậu ta, mỗi một quả đấm rơi xuống đi đôi với tiếng gào thét tra hỏi.

“Điền Yên ở đâu! Điền Yên ở đâu! Tôi hỏi cậu Điền Yên ở đâu!”

“Nói chuyện, nói chuyện! Nói chuyện đi!”

Nắm đấm mạnh mẽ đánh mạnh vào bụng Nham Oanh. Nham Oanh mới vừa trải qua tai nạn xe cộ, trên người còn có vài chỗ gãy xương, bị đánh đến mức không thể chống cự, máu trên trán nhuốm màu tóc đỏ, không ngừng chảy về cuối mắt.

Đàm Tôn Tuần ngồi trên người cậu ta, tung một quyền đánh lệch mặt cậu ta. Cậu ta nắm cổ áo Nham Oanh nhấc lên, tia máu tụ trong tròng trắng trong mắt của Đàm Tôn Tuần. Cậu ta phẫn nộ há miệng hung thần ác sát: “Điền Yên ở đâu! Tôi kêu cậu nói cho tôi biết!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận