Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thuốc gây mê có tác dụng rất nhanh, cô còn chưa kịp nói xong đã ngủ mê man.

Viên đạn được lấy ra khỏi bả vai Điền Yên, vết thương được khâu lại. Bàng Kinh Phú theo dõi toàn bộ quá trình giải phẫu.

Ca phẫu thuật kết thúc một giờ sau đó, cô vẫn còn chưa tỉnh sau cơn mê. Bàng Kinh Phú đứng trên ban công phòng bệnh, khóa cửa hút thuốc, Phó Hách Thanh báo cáo với anh ở đầu bên kia điện thoại.

“Thằng nhóc này là một kẻ liều lĩnh. Cậu ta đến đây mà không có ai đi cùng. Chúng ta vừa vặn có thể dùng cậu ta để đổi Nham Oanh. Tôi đang liên lạc với cảnh sát tư pháp của Điền tiểu thư. Họ sẽ không từ chối đề nghị, bảo vệ Đàm Tôn Tuần cũng là chức trách của bọn họ.”

“Ừ.” Bàng Kinh Phú ngậm điếu thuốc trong miệng, nhìn sân bay rộng lớn phía xa xa, thở ra một làn khói: “Anh làm rất khá.”

“Chuyện nên làm, anh đã giao toàn bộ tâm huyết cho tôi, tôi nhất định sẽ không để anh thất vọng.”

“Đều là thứ anh nên có, muốn dùng như thế nào thì cứ dùng đi. Sau này không cần báo cáo cho tôi những chuyện không quan trọng, tôi tin tưởng quyết định của anh. Mọi việc cẩn thận, thuận buồm xuôi gió.”

“Vâng.”

Hai tháng sau.

Trên máy bay riêng của Bàng Kinh Phú, Điền Yên nằm trước cửa sổ, không chớp mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Đây không phải là lần đầu tiên cô đi máy bay, nhưng là lần đầu tiên cô căng thẳng như vậy khi trở về nước. Điền Yên kinh hồn bạt vía, sắp phải đối mặt với nỗi sợ hãi không rõ ẩn giấu trong lòng.

Bàng Kinh Phú rót một tách trà nóng, ngăn cổ Điền Yên để cô quay mặt lại.

“Uống một ngụm nước đi, từ sáng thức dậy chưa ăn cái gì, chờ xuống máy bay đi hai bước liền ngã xuống.”

Điền Yên cầm chiếc cốc gốm, mặt đầy lo lắng nhìn Bàng Kinh Phú: “Nếu như bà ngoại còn nhận ra em thì sao, bà nhất định hận chết em. Mấy năm nay nếu không nhờ anh chăm sóc bà, có lẽ bà đã qua đời.”

“Bà cũng không biết là tôi chăm sóc bà, em cứ nói là em luôn chăm sóc bà đi, bà sẽ tin thôi.”

“Tiền chữa bệnh hai năm nay đều cho anh chi trả, nói thế nào đi nữa, nhân tình này quá nặng, em không thể hoành đao giật lấy.”

Bàng Kinh Phú nâng đáy cốc ép đến miệng cô.

“Những thứ này đối với tôi mà nói không là gì cả, em thích thì cứ việc cầm dùng đi. Giữa em và tôi không có ân huệ, chỉ có tình yêu.”

Điền Yên im lặng ngậm miệng uống trà, sau khi nhìn thấy bàn tay của anh, khéo léo thay đổi chủ đề.

“Ngay từ lần đầu tiên em gặp anh đã rất tò mò. Vết sẹo trên tay phải của anh là từ đâu thế?”

Vết sẹo bắt mắt kéo dài thẳng từ ngón giữa đến mu bàn tay, kéo dài đến cánh tay. Một đường thẳng tắp kéo dài đến cánh tay, nhìn ra được, nó đã bị cắt với một lực rất lớn.

Bàng Kinh Phú rủ hàng mi dày xuống, nhìn vết sẹo trên mu bàn tay mình.

Khung xương ngón tay rõ ràng và gân đan xen vào nhau, duy chỉ có vết sẹo này phá vỡ mỹ cảm.

Bàng Kinh Phú thờ ơ nói: “Khi tôi còn nhỏ bị mẹ cắt.”

“Lúc bà bị nhốt vì có thể đi ra ngoài mà đã cắt ngay mu bàn tay tôi một đường. Bà muốn để Bovis đưa tôi đến bệnh viện, mượn cơ hội này chạy trốn.”

Điền Yên quả thật không nghĩ tới, việc hỏi về nguồn gốc của vết sẹo này sẽ làm tổn thương anh.

“Bàng Kinh Phú.”

Anh lười biếng nhướng mi lên nhìn xem cô sẽ dùng lời gì để an ủi anh.

Điền Yên cầm tách trà nóng trong tay, đôi mắt hạnh trong veo dưới đôi lông mày cong thường ngấn nước, khi tập trung nhìn mọi người, trông rất quyến rũ, mềm mại ướt át.

“Có ai từng nói lúc anh cười trông rất đẹp không?”

“… Không có.”

“Là không ai dám nói.” Cô cười tinh nghịch: “Trước kia anh ngày nào cũng đánh người, giống như côn đồ vậy, người nào dám nói anh cười lên đẹp mắt chứ.”

Bàng Kinh Phú bóp mặt Điền Yên, xoay nó sang trái phải: “Chỉ có em mới không biết lớn nhỏ như vậy.”

Điền Yên đưa tay thành hình cây kéo, chọc vào khóe miệng anh, đẩy lên trên, muốn ép anh phải cười.

“Anh cười một cái nữa cho em nhìn một chút, tại sao anh có thể có xoáy lê vậy, mẹ anh có không? Là di truyền sao, đàn ông có xoáy lê rất hiếm có.”

Bàng Kinh Phú giống như bị làm nhục. Anh nắm lấy bàn tay làm xằng làm bậy của Điền Yên, cắn lên hai ngón tay của cô một cái, giống như con chó nhỏ vậy, dùng răng nghiền một cái, lộ ra một hàm răng trắng sạch sẽ. Anh cố làm ra vẻ hung ác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận