Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên dựa lên đùi Điền Xuân Oanh, cô nhắm mắt lại, lẳng lặng nghe bà càm ràm, nước mắt cứ chảy dài trên khuôn mặt, chảy xuống cổ vào cổ áo sơ mi. Cô cảm thấy ướt át lành lạnh, nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Điền Yên cảm thấy mình luôn hiểu mọi thứ quá muộn, chung quy cứ tới lúc gần mất đi mới đột nhiên nghĩ thông suốt.

Là cô làm hại mẹ mình, lại bỏ bà ngoại một thân một mình, một lòng chỉ muốn gia nhập nằm vùng để giết người đàn ông kia. Đến khi rốt cuộc cô cũng buông bỏ, nhưng lại trốn tránh hết tất cả trách nhiệm mà mình phải gánh chịu.

Không dám gặp bà ngoại là bởi vì cô sợ bà sẽ mắng cô, lo lắng bị bà chất vấn hỏi tại sao cô lại chanh chua cay nghiệt với Điền Tư mà hại chết mẹ mình.

Điền Xuân Oanh nói nhiều như vậy nhưng thấy cô im lặng, không thể làm gì khác hơn là thở dài.

“Thật ra mẹ cũng không phản đối con, nhưng con đừng cứ một lòng nhào lên người đàn ông kia, cậu ta có gì tốt chứ. Trên đời này nhiều người đàn ông tốt như vậy, con cứ không phải là cậu ta thì không thể sao? Không muốn nhìn những người khác sao?”

Điền Yên lau khô nước mắt trên mặt, cười hỏi.

“Vậy nếu thật sự có người đàn ông đối xử rất tốt với con, bà sẽ đồng ý để con với anh ấy ở chung một chỗ đúng không?

Giọng Điền Xuân Oanh lại không hài lòng: “Đối xử tốt với con thì có ích gì, cậu ta có tiền không?”

“Nếu có thì sao ạ?”

Điền Xuân Oanh trách mắng lắc đầu: “Có tiền cũng không nhất định sẽ tiêu cho con, nếu cậu ta tiêu cho người những khác thì sao?”

“Anh ấy nuôi chó, chi tiền cho chú chó đó thì có tính không?”

Điền Xuân Oanh vuốt tóc cô, bà cười vui vẻ, nếp nhăn trên mặt chen lấn chi chít: “Nuôi chó thì tốt, con phải nhìn xem cậu ta nuôi chó như thế nào. Nếu con chó kia ngoan ngoãn không tùy tiện đi theo người khác, vậy cậu ta đáng giá được con phó thác.”

Điền Yên lại hỏi: “Vậy nếu con không thích anh ấy thì sao?”

“Vậy thì chắc chắn không được! Phải dựa theo ý muốn của bản thân con.” Điền Xuân Oanh lại ai da một tiếng: “Không được, ánh mắt của con quá kém, mẹ lại không yên tâm.”

Điền Yên hết khóc mỉm cười, ngoan ngoãn nằm trong ngực bà, ôm eo Điền Xuân Oanh.

“Vậy theo bà con nên kết hôn với người như thế nào?”

Điền Xuân Oanh nhắm mắt, trên mặt lộ ra sự hạnh phúc đã lâu không có, dịu dàng vuốt tóc Điền Yên, ngón tay bà phủ đầy vết chai, cảm xúc thô ráp ma sát trên trán cô.

“Được rồi, chỉ cần con vui vẻ là được. Mẹ biết con ngang bướng như thế nào, nếu là chuyện mẹ nói không được con phải thử một chút mới chịu bỏ qua, vậy còn không như ban đầu dựa theo ý muốn của con mà làm. Chưa đụng tường Nam(*) con sẽ không chịu chết tâm.”

(*): ý chỉ sự cố chấp, chưa đến mức bế tắc thì không chịu hồi tâm chuyển ý

Điền Yên đã đụng qua không ít lần.

Nhưng bức tường Nam vẫn đứng sừng sững ở đó, như thể đang cạnh tranh xem ai cứng rắn hơn. Nỗ lực trốn thoát năm lần bảy lượt không có một chút tác dụng nào, bức tường đó đã được xác định sẽ đụng cô bể đầu chảy máu. Sau đó chờ cô xoay người ngoan ngoãn trở lại trong lòng ngực anh.

Một khi con đường bị đóng chặt, tất cả những gì Điền Yên còn chỉ là pháo đài do đích thân anh xây dựng. Nơi đó có tình yêu nhiệt liệt chân thành nhất của anh, lòng ngực ấm áp vững chắc nhất, có niềm tin trung thành kiên định nhất của anh, duy chỉ không có được tự do thế tục mà Điền Yên mong muốn.

Bàng Kinh Phú có thể để cô tự tiện làm bất cứ gì trong pháo đài này, nhưng phần tự do không bị trói buộc bị thứ được đặt tên là tình yêu củng cố trói buộc bên trong.

Từ bệnh viện đi ra đã là buổi tối, chờ Điền Xuân Oanh thiếp đi, Điền Yên mới rời đi.

Bàng Kinh Phú vẫn luôn ở trong xe chờ cô.

Điền Yên hỏi anh có thể ở lại chỗ này mấy ngày không, cô muốn đi gặp Chúc Nhược Vân.

Bàng Kinh Phú lấy đá viên trong tủ lạnh trên xe ra, nhân tiện ôm cô vào trong ngực, chườm mắt giúp cô giảm sưng vì khóc.

“Tối nay phải đi, tôi không thể ngồi đây đợi em mãi. Chờ tôi nghĩ cách, lần sau tới đây với em thêm mấy ngày, nếu như em muốn chúng ta có thể dọn về đây ở.”

Điền Yên không biết lời cam kết trong miệng anh sẽ là bao lâu. Nhưng lời Bàng Kinh Phú hứa với cô, anh nhất định sẽ dùng hết toàn lực thực hiện. Những cực khổ anh phải chịu cho tới bây giờ cô cũng không biết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận