Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tối hôm qua em thoải mái xong rồi vứt tôi qua một bên, em có suy nghĩ cho cảm nhận của tôi không? Biết mấy giờ tôi mới ngủ không?”

Trong giọng nói của anh có thể nghe ra sự khó chịu rõ ràng. Phía dưới Điền Yên vốn không mặc thứ gì, tối hôm qua thoải mái xong thì mơ mơ màng màng liền ngủ.

Anh bấu vào eo cô, trong nháy mắt đưa côn thịt lớn vào trong tiểu huyệt, cả người Điền Yên cũng hoàn toàn thanh tỉnh.

“A— Không có nước!” Cô kinh hoàng kêu.

“Cái này không phải rất đơn giản sao?”

Bàng Kinh Phú đưa tay vòng ra phía trước, hai ngón tay khép lại ấn lên âm đế của cô, bắt đầu khảy khảy từ trái sang phải, tốc độ nhanh đến mức Điền Yên không kịp chuẩn bị. Đầu còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể cô đã có phản ứng.

Hai chân cô cứng đờ kêu thảm thiết, nghe âm thanh còn tưởng rằng đau muốn chết, nhưng trên thực tế bụng dưới co giật bóp chặt cây gậy đang cắm trong huyệt, cô kẹp Bàng Kinh Phú đến quá sức. Cô nắm lấy cổ tay của Bàng Kinh Phú khóc sướt mướt.

“Chậm một chút chậm một chút… Chậm một chút đừng làm…. A a đừng làm, em để cho anh làm, xin anh đừng khẩy nữa!”

Điểm nhạy cảm của Điền Yên chính là tử huyệt của cô.

Bàng Kinh Phú muốn làm cho cô thoải mái, tiện tay khẩy thêm hai cái, anh không muốn cô cảm thấy thoải mái nên dừng lại ngay khi đến điểm quan trọng, để lại cô một mình với tiểu huyệt trống rỗng, ngứa ngáy co thắt.

Bàng Kinh Phú đứng dậy, đè Điền Yên xuống giường. Anh cố định eo của cô xuống, đỉnh vào chỗ sâu nhất, huyệt thịt ngọa nguậy tham lam siết chặt lấy côn thịt của anh không chịu buông ra.

“Ô a… Cầm thú…”

“Không cần khen.”

Điền Yên lấy gối che mặt, cô nắm lấy chiếc chăn màu đen, các ngón tay trắng bệch vì mất máu. Khi Bàng Kinh Phú đỉnh lưng về phía trước, Điền Yên bị ngạt thở, cả người đều bị đỉnh đến chút nữa vứt cả hồn ra ngoài.

Khoái cảm khi âm đế bị khảy chỉ thiếu chút nữa là có thể đến cao trào, cô cắn răng không chịu cầu xin, bởi vì một khi làm như vậy, cũng không biết phải chịu đựng bao nhiêu lần cao trào nữa.

Cur ngồi ở mép giường, há miệng đang nóng lòng muốn thử sủa lên. Nó nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của hai người, nhưng lại bị Bàng Kinh Phú trừng mắt, nó liền ỉu xìu nằm xuống đất.

Tiểu huyệt phồng ra chống đỡ một cây cự vật màu nâu to lớn, dâm thủy bên trong bị nhét vào rút ra như pít-tông, nghiền mài đi đi lại lại, cây gậy dính đầy chỉ bạc, thậm chí cũng đánh thành bọt.

Trên lông mu cứng rắn sẫm màu của người đàn ông nhuộm đầy vết nước của cô.

Bàng Kinh Phú ấn lên eo Điền Yên, dồn toàn bộ trọng lượng của anh lên lưng cô, ép tới người không thở nổi. Anh còn phân ra thời gian liếm lỗ tai cô, yêu cầu.

“Đâm vào tử cung của em được không, hửm? Thả lỏng đi.”

“Không… Không muốn! Sẽ chết đấy!”

Giọng Điền Yên khàn khàn vì hét lên. Eo hông rắn chắc của anh đâm vào cô, ngay cả cơ hội thở dốc cũng không cho, đôi mắt Điền Yên sợ hãi trừng to, cảm giác đau đớn và khoái cảm chồng chất khiến cô phải siết chặt ngón chân và hét lên.

“Tiến vào rồi! Bàng Kinh Phú đi ra ngoài… Sẽ hư mất!”

Anh nhắm mắt, sảng khoái thở dốc, từ trong cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ quyến rũ, cũng thấp giọng khen ngợi cô: “Làm rất tốt, nhưng còn chưa đủ, phải mở rộng thêm nữa.”

Vừa nói, anh vừa lợi dụng cơ hông và eo săn chắc của mình bắt đầu dùng gậy thịt lớn dưới háng nhanh chóng đóng cọc vào cổ tử cung của cô.

Bụng bị hành hạ đến co quắp, mật ong trong suốt lần lượt phun ra, cơ thể Điền Yên run rẩy trên giường, vừa khóc lóc vừa mắng anh là tên súc sinh.

“Anh không phải là người… A, hư mất, nhẹ một chút, nhẹ một chút đi!”

Cánh tay đầy cơ bắp của Bàng Kinh Phú chống lên bên cạnh bả vai Điền Yên, năm ngón tay duỗi ra, cơ bắp rắn chắc và xương trên mu bàn tay anh thật quyến rũ.

Anh cúi thấp đầu, tóc trên trán không ngừng đung đưa. Âm thanh dâm loạn của pít-tông ngày càng vang, tiếng nước róc rách lại càng tục tĩu.

Cur đứng dậy sủa to. Điền Yên sụp đổ đưa cánh tay ra, ôm lấy gối kêu rên, giống như là đang cầu cứu ai đó. Mà người duy nhất ở đây có thể cảm nhận được cảm xúc đau khổ của cô cũng chỉ là một con chó.

“So tài một chút đi, xem âm thanh của em và nó ai kêu lớn hơn, chờ một hồi tôi sẽ thưởng cho người thắng cuộc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận