Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm mỹ của trực nam chung quy vĩnh viễn trung củ như vậy, may mắn mùi vị cũng không tệ lắm.

Vào ngày sinh nhật của Điền Yên, bởi vì chuyện của Điền Xuân Oanh mà cô khổ sở, cho nên Bàng Kinh Phú đã hoãn sinh nhật của cô sang một ngày khác, mà chính cô cũng không nhớ được sinh nhật của bản thân.

Điền Yên cảm nhận được sự tri kỷ của anh, khách khí nói câu cảm ơn. Số lần cô ăn sinh nhật không nhiều, phần lớn đều là khi còn nhỏ, lúc ba mẹ còn chưa ly hôn, mà đoạn thời gian đó đã sớm mơ hồ.

Đang ăn bánh ngọt, Điền Yên cảm giác được răng cắn trúng thứ gì đó, cô lấy vật lạ ra khỏi miệng. Đó là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, một viên kim cương hình tròn chất lượng cao được khảm trong một chiếc nhẫn bạch kim, ngoại trừ phần đá bên ngoài ra, trên chiếc nhẫn kim cương còn được khảm rất nhiều viên kim cương nhỏ.

Số carat này, không có mấy chục vạn hẳn là không mua được.

Bàng Kinh Phú ở đối diện tươi cười nhìn phản ứng của cô, chiếc áo len màu xám tro ở nhà khiến anh trông dịu dàng lương thiện hơn.

Điền Yên cầm chiếc nhẫn nói.

“Ngay cả kiểu cầu hôn của anh cũng thẳng nam như vậy sao?”

Bàng Kinh Phú sửng sốt tại chỗ.

“Thẳng nam?”

Anh trầm tư suy nghĩ phương án, kết quả bị cô bỡn cợt không đáng giá một xu.

“Nếu em thật sự nuốt vào thì sao đây?”

Điền Yên bừng tỉnh hiểu ra: “Không đúng, đồ lớn như vậy em nuốt cũng không trôi.”

Nhận thấy chủ đề đã đi chệch hướng, Bàng Kinh Phú kịp thời quay lại.

“Em có nguyện ý gả cho anh không?”

Điền Yên muốn nói, cô hẳn không thể nói không muốn nhỉ.

Nhưng nếu nói lời như vậy, sự ngạc nhiên Bàng Kinh Phú dày công chuẩn bị sẽ bị tạt chậu nước lạnh, cuối cùng cô cũng sẽ không dễ dàng gì.

Nụ cười Điền Yên sáng rỡ, mắt hạnh cong cong như trăng lưỡi liềm, trẻ trung xinh đẹp, cô tỏ thái độ chân thành, chỉ dựa vào câu nói đầu tiên là có thể chạm đến sự mềm mại sâu trong nội tâm anh.

“Nguyện ý. Cảm ơn anh đã chuẩn bị sự bất ngờ này cho em, em rất thích.”

Cô luôn có thể dễ như trở bàn tay để anh chết mê chết mệt. Bàng Kinh Phú đứng lên, tốc độ nhanh đến mức Điền Yên không kịp phản ứng. Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên hôn xuống.

Điền Yên cầm chiếc nhẫn trong tay, ngẩng đầu thật cao đón nhận nụ hôn điên cuồng và hạnh phúc vô cùng của anh.

Điền Yên nhớ câu nói kia, chỉ cần cô đủ tôn trọng Bàng Kinh Phú, Bàng Kinh Phú cũng sẽ cho cô sự tôn trọng.

Cho nên cô không phản kháng, không giãy giụa, không khiêu khích. Cuộc sống còn tốt hơn trước đó.

Còn mộng tưởng muốn thoát khỏi thế tục cũng chỉ có thể là mộng tưởng mà thôi.

Khi cửa bị gõ, Cur nghe được âm thanh quen thuộc lập tức nhận ra là ai. Đến khi Bàng Kinh Phú vỗ mông nó ra lệnh thì nó lập tức chạy tới mở cửa.

Nhìn thấy là Phó Hách Thanh, Điền Yên chuẩn bị đứng dậy trở vào phòng thì bị Bàng Kinh Phú tóm lấy cánh tay.

“Sao mỗi lần thấy anh ta cũng tránh? Ngồi đây.”

Phó Hách Thanh cũng nghe được câu này, anh ta nhìn Điền Yên một cái. Trong nháy mắt hai người đối mặt, cô cúi đầu xuống, cầm cuốn sách, im lặng ngồi xuống đất.

“Không phải hai người chuẩn bị nói chuyện sao?”

“Có chuyện gì mà em không thể nghe chứ?”

Phó Hách Thanh đổi giày bước vào, tay cầm một chồng văn kiện trong suốt đưa cho Bàng Kinh Phú.

“Ngồi đi.”

Điền Yên và Bàng Kinh Phú ngồi trên sàn trước lò sưởi, lúc anh ta còn chưa đến đây, một người đang chơi với chó, một người đang đọc sách.

Đầu tiên Phó Hách Thanh quỳ một chân, sau đó ngồi xếp bằng, tư thế nghiêm chỉnh cứng ngắc, như thể anh ta không quen với việc này, khi Cur lại gần thì anh ta xoa đầu nó một cái.

Nội dung trong cặp văn kiện là một ít tài liệu quảng cáo, tiêu đề viết ‘Khu dưỡng lão đẹp nhất’, ‘Quốc gia nghỉ dưỡng trong mơ’, ‘Cùng chung tay xây dựng tuổi già hạnh phúc, cả đời hưởng lạc không lo”.

Một số bằng tiếng Trung và tiếng cả tiếng Anh, Phó Hách Thanh nói: “Tôi đã cho bà ấy xem những thứ này, bà ấy cũng không hài lòng. Anh tiếp tục theo ý bà ấy hay là trực tiếp đặt cái khác?”

“Trạng thái tinh thần gần đây của bà ấy như thế nào?” Bàng Kinh Phú lật xem nhanh như gió.

“Không có gì thay đổi cả. Y tá nói có khi khóc, khi cười, khi uống thuốc thì tinh thần sẽ uể oải không dao động, phần lớn thời gian hoặc là xé đồ hoặc trốn trong chăn khóc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận