Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Hách Thanh ở chỗ tối nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Điền Yên, bật tai nghe giấu trong tai lên hô hoán Lưu Hoành Dật.

“Bên Điền Yên có tình huống. Tôi đuổi theo trước, anh ở bên cạnh lão đại đừng rời đi.”

“Thật hay giả?” Âm thanh của Lưu Hoành Dật không tưởng tượng nổi.

Bởi vì ngày hôm qua trước khi hôn lễ bắt đầu, Phó Hách Thanh vẫn còn suy đoán với anh ta, Điền Yên có thể chạy trốn khỏi hôn lễ hay không.

Đàm Tôn Tuần có xu hướng trầm cảm nặng, tình trạng của cậu ta đã phát triển cực đoan đến mức muốn tự sát.

Chu Song Sinh thấy bệnh tình của cậu ta không có chuyển biến tốt sau khi điều trị tại bệnh viện nên đã đưa cậu ta đến một cơ sở chuyên điều trị bệnh nhân trầm cảm ở Anh. Họ theo dõi tình trạng của cậu ta 24/24 và kê đơn thuốc thích hợp, để cho cậu ta không suy nghĩ lung tung.

Đàm Tôn Tuần chỉ đưa ra một điều kiện khi nhập viện là phải mang theo điện thoại, nếu không cậu ta sẽ không hợp tác điều trị.

Đàm Tôn Tuần không ngừng gửi tin nhắn cho bạn học cũ của Điền Yên, chỉ vì muốn liên lạc với cô. Cậu ta nói với bác sĩ bản thân mắc bệnh vì không thể nhìn thấy Điền Yên, thậm chí còn yêu cầu cảnh sát tư pháp tìm Điền Yên để ‘chữa bệnh’.

Yêu cầu của cậu ta bị bỏ ngoài tai, trong mắt họ, đó chỉ là lời hồ ngôn loạn ngữ của một người bệnh khi phát bệnh.

Các bạn cùng lớp của Điền Yên đã gửi một bức ảnh nhóm họ vô tình gặp nhau trước nhà thờ trên phần mềm xã hội. Từ đó, Đàm Tôn Tuần đoán Điền Yên và Bàng Kinh Phú có thể sống ở Thụy Sĩ, bởi vì khi Điền Yên bị bắt, lúc ấy cũng đúng lúc là ở Thụy Sĩ.

Vì vậy Đàm Tôn Tuần bắt đầu tìm kiếm tung tích của Điền Yên ở quốc gia này, tìm kiếm những dinh thự tư nhân giàu có ở địa phương thông qua Internet, thậm chí còn tìm kiếm từng bức ảnh du lịch để kiếm bóng dáng của họ.

Không biết có phải Bàng Kinh Phú giữ bí mật quá tốt hay không, Đàm Tôn Tuần tìm bốn tháng cũng không tìm được. Cho đến tháng năm, một khách sạn cao cấp mới đăng trên trang web chính thức của họ rằng, họ sẽ cử hành một buổi tiệc cưới tư nhân.

Phóng to bức ảnh, Đàm Tôn Tuần nhìn thấy tên Điền Yên. Cậu ta gọi đến khách sạn để hỏi tên nhân vật chính trong tiệc cưới với tư cách là bạn bè, quả nhiên càng khẳng định cho sự nghi ngờ của cậu ta.

Đàm Tôn Tuần nói chuyện này cho Chu Song Sinh, Chu Song Sinh lại nói.

“Đây là quyết định của Điền Yên, cậu đừng can thiệp. Đây không phải là cố ý gây rắc rối cho cô ấy sao?”

“Cái gì gọi là cố ý gây rắc rối! Tôi rõ ràng là đang cứu cô ấy! Sao Điền Yên có thể kết hôn? Cô ấy hận ba mình đến thấu xương. Cô ấy từng thề rằng dù có chết cũng sẽ không bao giờ bước vào nấm mộ hôn nhân. Tôi không tin cô ấy thật sự tình nguyện! Tôi phải cứu cô ấy!”

Chu Song Sinh ấn lên vai Đàm Tôn Tuần, kéo cậu ta ngồi xuống giường bệnh, duỗi một ngón tay ra, hung tợn nhìn cậu ta.

“Cậu nên nhớ hiện tại cậu là một bệnh nhân. Tất cả ảo tưởng của cậu đều là do bệnh tật gây ra. Điền Yên có suy nghĩ của riêng mình, cô ấy là một người sống, không phải là Điền Yên mà cậu tưởng tượng.”

Chu Song Sinh còn chưa dứt lời, Đàm Tôn Tuần lập tức đẩy anh ta ra. Lần đầu tiên cậu ta có thái độ kỳ lạ như vậy, khiến Chu Song Sinh lúng túng không biết nên làm gì.

Đàm Tôn Tuần quay đầu đi, cố chấp không chịu nghe bất cứ ý kiến nào.

“Tôi muốn xuất viện.”

Chu Song Sinh không đồng ý, sau khi đoàn đội của họ giải tán, Đàm Tôn Tuần bị trầm cảm lại không có người thân. Anh ta là người giám hộ trên danh nghĩa của Đàm Tôn Tuần.

Đàm Tôn Tuần có năng lực trốn thoát khỏi Chu Song Sinh, cậu ta đã học được nhiều thủ đoạn điều tra như vậy, một bệnh viện bình thường làm sao có thể giam cầm cậu ta.

Chu Song Sinh đã sớm biết nhưng vẫn lơ là. Đàm Tôn Tuần cầm ví của anh ta, thừa dịp ban đêm chạy ra sân bay.

Lúc Điền Yên nhìn thấy cậu ta, Đàm Tôn Tuần đang dựa vào lan can bên cạnh con đường ván gỗ.

Cậu ta dựa người vào lan can, kiễng chân lên, ngẩng đầu lên trong tư thế thoải mái, nhắm mắt hít thở mùi thơm ngọt ngào của cây thông xung quanh, tóc trên trán tung bay trong gió, để lộ vầng trán đầy đặn.

Tiếng nước chảy dữ dội từ thác nước cách đó không xa truyền đến, hương thơm của rừng cây xen lẫn một cảm giác sảng khoái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận