Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba!” Bàng Kinh Phú giận dữ hét.

Đàm Tôn Tuần nghiến chặt răng hàm sau, đường viền hàm xuất hiện những vết nứt.

“Đàm Tôn Tuần, cậu sẽ hại chết lão Chu!”

“Hai!”

“Đàm Tôn Tuần!” Âm thanh Điền Yên gấp gáp nức nở, giống như ngay cả cô cũng cảm thấy thất bại trước sự kém cỏi của chính mình vào lúc này.

“Đàm Tôn Tuần, tôi xin cậu, buông tay, buông tay!” Điền Yên liều mạng lôi kéo ngón tay cậu ta.

“Một.”

Bàng Kinh Phú ấn lên cò súng. Đàm Tôn Tuần co giật ngón tay trong nháy mắt lại bị dọa đến vô lực, Điền Yên kịp thời đoạt lại, ném khẩu súng lên con đường ván bên trong rừng cây.

Rất nhanh thì có người bay qua đường ván, chạy xuống nhặt.

Bàng Kinh Phú đẩy Chu Song Sinh một cái, anh ta lảo đảo tiến lên, vóc dáng to lớn lảo đảo, hai chân như nhũn ra, từng bước hồi hộp.

Anh ta bắt cánh tay Đàm Tôn Tuần, kéo bả vai cậu ta, thấp giọng thở dài nói.

“Đi thôi, đừng gây sự nữa.”

Bàng Kinh Phú vẫn không buông khẩu súng trong tay xuống, anh câu ngón tay, giọng bình tĩnh hạ lệnh: “Tới đây.”

Ánh mắt Đàm Tôn Tuần trống rỗng, nhìn Điền Yên không chút do dự chạy đi, như thể có một sợi dây thừng vô hình buộc vào mắt cá chân mảnh khảnh của cô, đầu kia quấn quanh tay Bàng Kinh Phú, đang chuyển động, buộc chặt.

Bàng Kinh Phú chạm vào vết bỏng trên xương quai xanh của cô, ngón tay cái của anh chạm vào mép vết đỏ, trong mắt anh hiện lên sự tức giận đùng đùng.

Điền Yên cầm chặt cánh tay anh, giống như là sợ anh sẽ làm ra hành động cực đoan.

Bàng Kinh Phú cười một tiếng, rất nhẹ, cái loại giễu cợt phát ra từ mũi, rõ ràng là ngày mặt trời rực rỡ nhưng lại khiến người ta toát mồ hôi lạnh cả người.

“Tới cũng đã tới rồi, vậy thì tiện thể cho mọi người mấy vị trí đằng sau. Vừa vặn hôn lễ lập tức phải bắt đầu, tôi là chủ nhà cũng không thể nhỏ nhen như vậy phải không?”

Chu Song Sinh và cảnh sát tư pháp đang chuẩn bị mang Đàm Tôn Tuần về.

Bọn họ lái xe đến con đường duy nhất dẫn đến khách sạn, bị người cầm súng dí ở đầu.

Mặc dù Bàng Kinh Phú không cố ý chặn khách sạn này, nhưng mọi người đến đều sẽ bị kiểm tra một lần xem họ có phải là người trong danh sách đặt phòng khách sạn hay không.

Lúc Bàng Kinh Phú thấy đầu trọc cùng với vết sẹo của Chu Song Sinh, liếc mắt nhìn đã nhận ra anh ta.

Để cho Đàm Tôn Tuần tận mắt chứng kiến Điền Yên kết hôn với Bàng Kinh Phú, còn khó chịu hơn so với việc giết cậu ta.

Trong buổi lễ, Bàng Kinh Phú chỉ mời một linh mục làm chứng. Quá trình thủ tục rất đơn giản, chúc phúc, thuyết giảng và chứng kiến lời thề. Khách trong khách sạn đều tập trung quanh vòng ngoài của bãi cỏ, chăm chú chờ đợi.

Vẻ mặt Bàng Kinh Phú như cười như không khiến Điền Yên có hơi ớn lạnh, cũng có thể là cô vẫn còn chưa hồi phục sau kinh sợ.

Cô biết tính tình Bàng Kinh Phú, cho nên ánh mắt Điền Yên không dám rời mắt nhìn đi nơi khác. Một khi bị anh bắt được cô mất tập trung, Điền Yên biết rất rõ mình sẽ bị đối xử như thế nào. Điền Yên rất rõ ràng, ở đây có hai người có thể dễ dàng để anh bắt bí cô.

“Bàng Kinh Phú tiên sinh, con có đồng ý cưới Điền Yên nữ sĩ làm vợ, cùng cô ấy sống hết cuộc đời còn lại, dù là thuận cảnh hay là nghịch cảnh, bệnh tật hay ốm đau cũng vẫn sẽ yêu cô ấy, tôn trọng cô ấy, trung thành với cô ấy cho đến cuối cuộc đời không?”

“Tôi đồng ý.”

Anh không chút do dự trả lời, ấn vào gáy Điền Yên, dùng sức kéo cô về phía mình, cúi đầu xuống.

Hàm răng va vào nhau, gây ra cảm giác đau nhức, môi và môi dán chặt không có chút kẽ hở.

Mục sư còn chưa kịp hỏi xong câu hỏi, đám đông đang xem đã kịch liệt vỗ tay chúc mừng.

Bàng Kinh Phú ấn gáy Điền Yên, quấn quýt với cánh môi của cô, nghiền ép, ngay cả đầu lưỡi tiến vào cũng có thể bị nhìn rõ ràng.

Anh dùng cách gặm nhấm để tiêu hao sức lực của cô từng chút một, răng anh lúc cắn lúc lại nới lỏng, đầu lưỡi tiến lùi một cách có trật tự, tiếng nước miếng dây dưa, thanh thúy chỉ có hai người mới nghe được.

Theo chiều kim đồng hồ, anh liếm từng xó xỉnh bên trong miệng cô để lại dấu ấn.

Răng của Đàm Tôn Tuần nghiến chặt, gần như muốn nhảy khỏi ghế. Một tên đàn ông đứng bên cạnh Đàm Tôn Tuần lấy tay bấm lên eo cậu ta, nòng súng cứng rắn che giấu trong ống tay áo để lên xương sườn yếu ớt của cậu ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận